Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
tình cờ nghe thấy bàn luận của mấy người xa lạ, mặc dù không có ác ý, nhưng vẫn là có chút khó chịu. Hơn nữa cơ thể dậy thì không cân xứng, khi đi mua áo lót cũng có chút phiền toái, bà Điền từng nói cô quá để ý rồi, vì không muốn nghe bà càu nhàu, Hà Tiêu dứt khoát tự mình đi mua.
Đồ đang cầm trên tay, là lần đầu tiên có người đàn ông chuẩn bị cho cô.
Hà Tiêu cố gắng hết sức để kiềm chế cảm giác buồn bực, mở ra vòi hoa sen, tắm cực kì vội vã rồi nhanh chóng mặc quần áo đi ra ngoài.
Trình Miễn đã tắm xong ở nhà tắm chung, đang ngồi ở trên mép giường uống nước, vô ý nhìn qua, thì thấy Hà Tiêu đi ra ngoài, bàn tay đang cầm cái cốc bị khựng lại. Nhìn cô một lúc rồi mới quay đầu đi, chợt uống thêm một hớp để che giấu yết hầu khẽ nhúc nhích .
Hà Tiêu lau xong đầu, quay người lại thấy Trình Miễn vẫn còn ở đây, thuận miệng hỏi: "Vẫn chưa ngủ à?"
"Ngủ, tất nhiên phải ngủ rồi." Nét mặt Trình Miễn có chút cổ quái, đứng lên rũ chăn trên giường ra, chuẩn bị đi ngủ.
Thấy thế Hà Tiêu sững sờ, vội vàng ngăn anh lại.
"Anh...anh ngủ ở đây à?" Sau khi nói câu này, sắc mặt Hà Tiêu khẽ đỏ, không biết là bị khí nóng hun hay có lí do khác.
Động tác của Trình Miễn dừng lại một lát, nhìn cô một cái, lại vội vàng quay mặt qua chỗ khác.
"Anh đi phòng khác vậy."
Anh đè ép âm thanh nói xong, giống như đang trốn tránh điều gì đó, trực tiếp mở cửa đi ra ngoài. Hà Tiêu nhìn đồ đạc của anh ở trên giường, chuẩn bị gọi anh lại, thì thấy anh xoay người quay lại.
Bốn mắt nhìn nhau, Trình Miễn không biết phải làm như thế nào: "Ban đầu chỉ yêu cầu Đội trưởng Hoắc có một phòng thôi."
Hà Tiêu bối rối, nhìn anh, ngây ngốc hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?"
Trình Miễn hít sâu một hơi, cứ như là đang đưa ra một quyết định trọng đại: "Anh đành phải đi chen lấn cùng lão Hoắc vậy, một đêm thôi mà." Nói xong Hà Tiêu vẫn còn ngẩn người, liền vuốt vuốt tóc của cô, "Lấy đồ đưa cho anh đi."
Hà Tiêu ồ một tiếng, xoay người lấy đồ đưa cho anh. Thấy anh đi luôn, cô mới lấy lại tinh thần, mở miệng gọi anh lại: "Trình Miễn !" Cô chần chừ một lúc, nói với anh: "Nếu không, anh ngủ ở đây đi."
Vẻ mặt Trình Miễn hơi thay đổi, Hà Tiêu vội vàng bổ sung: "Em nói này, đã trễ thế này, anh cũng đừng đi quấy rầy bọn họ, như vậy không tốt."
Tuy rằng bọn họ có hai người, nhưng lão Hoắc tự cho rằng cô là người nhà của anh. Bây giờ chia phòng ngủ, Sẽ khiến nhiều người cảm thấy kỳ quái.
Giọng nói Trình Miễn hạ thấp: "Không có việc gì đâu." Anh dịu dàng nhìn cô, "Định lực của anh cũng không tốt như em nghĩ đâu , dọa đến em thì sao?"
Hà Tiêu mở to hai mắt nhìn anh.
Trình Miễn chau chau mày: "Em không tin à?"
Sau đó tầm mắt rơi vào trước ngực của cô, Hà Tiêu nhất thời tỉnh ngộ, phản ứng đầu tiên là đưa tay đẩy anh ra ngoài, nhanh chóng đóng cửa lại.
Trình Miễn nhìn cửa chính đóng lại trong nháy mắt, cũng không tức giận, anh hắng giọng làm bộ nghiêm túc nói với người ở bên trong: " Đồng chí Hà Tiêu, mặc dù em nhẫn tâm cự tuyệt anh, nhưng anh muốn tặng cho em năm chữ. Đó chính là —— rồi sẽ có một ngày!"
Hiểu được chính xác toàn bộ câu nói mà Trình Miễn không nói hết ra kia, bên trong truyền ra tiếng quát: "Đi ngay đi, anh là đồ lưu manh!"
Không sờ được thì đấu khẩu trêu đùa cô một chút cũng được chứ nhỉ?
Liên trưởng Trình vô cùng thõa mãn mà rời đi.
Sáng sớm ngày thứ hai, ở thị trấn mưa từ nhỏ chuyển thành lớn. Tiểu đội trưởng Hoắc sáng sớm đã chuẩn bị xe xong xuôi, trực tiếp đưa Hà Tiêu và Trình Miễn đi đến trạm xe lửa, miễn cho họ phải dừng ở trạm trung chuyển.
Trước khi đi, Hà Tiêu đứng trước doanh trại quay đầu nhìn lại đại viện cũ một lần, mưa to rơi xuống trên cây cao um tùm vang lên tiếng rào rào bên tai, dưới màn mưa trắng xóa, xa xa Hà Tiêu thấy bảng hiệu bãi tập ở phía cuối giơ lên. Chữ đỏ, nền trắng, được nước mưa rửa sạch càng hiện ra rõ ràng.
Doanh trại pháo binh.
Không biết bao lâu nữa nơi này sẽ toàn toàn thay đổi, Hà Tiêu cảm giác có chút thương cảm, nhưng cũng có chút vui mừng. Ít nhất thì cuối cùng nó vẫn sống trong ký ức của cô, chỉ cần nó đã từng có hính dáng như thế. Như vậy là đủ lắm rồi.
Hành trình bằng xe lửa trôi qua rất nhanh, từ Lạc Hà đến thành phố B dài 400km, trên đường chỉ dừng nghỉ năm lần, khoảng ba bốn giờ chiều đã về đến thành phố B. Trình Miễn chỉ có hai ngày nghỉ, trước giờ cơm tối ngày chủ nhật thì phải về nhà, hơn nữa sư đoàn T và khu nhà của Hà Tiêu hoàn toàn cách biệt ngược hướng. Trình Miễn đưa Hà Tiêu về nhà, rồi vội vàng chạy về quân khu.
Chử Điềm uất ức: “cậu làm như là mình tự đến vậy, là dì gọi mình đến.”
“Mẹ mình không có việc gì sao lại đi gọi cậu đến làm gì?”
"Còn không phải là vì cậu à?" Chử Điềm lườm cô, «Mình hỏi cậu, lúc đầu đi cậu nói thế nào với mẹ cậu?"
Hà Tiêu suy nghĩ một lát: «Mình nói cậu tâm tình không vui, muốn mẹ cho mình đến nhà cậu hai ngày."
«Cậu có phải nói vì mình thất tình nên tâm tình không tốt, sợ mình nghĩ không thông nên phải đến nhà mình?" Chử Điềm