Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
nói xong nghiến răng nghiến lợi nhìn vẻ mặt tỉnh ngộ của Hà Tiêu, không nhịn được bấm mặt cô, " Sáng hôm nay mẹ cậu gọi điện thoại đến, nói là để cho mình và cậu về nhà ăn trưa, bà gọi điện thoại cho cậu thế nào cũng không được, không thể làm gì khác hơn là gọi cho mình. Còn nói thất tình không có gì lớn, trên đời này không thiếu đàn ông, cần gì ở một thân cây treo cơ. Mình thật sự buồn bưc, mình lúc nào thì thất tình vậy, Hà Tiêu, Hà đồng chí!"
Hà Tiêu có chút chột dạ. Nhưng thật ra khi bà Điền hỏi Chử Điềm có đúng là vì thất tình mà tâm tình không tốt hay không thì cô cứ như vậy thuận miệng trả lời tất cả, căn bản là không dám nói gì nhiều.
Chử Điềm nắm nhẹ mặt Hà Tiêu, có chút hả hê: «Mình cũng không có cách nào khác, không tìm ta lý do, không thể làm gì đành phải thành thật khai báo rồi."
Lần này thì đến lượt Hà Tiêu rầu rĩ, , nhưng mà cũng may là trước khi đi đến đại viện cũ cô đã quyết định mọi việc rồi. Hít sâu một hơi, Hà Tiêu đẩy cửa nhà ra.
Lần này cả cha và mẹ đều ngồi trong phòng khách, lão Hà ngẩng đầu nhìn cô hỏi: «Tiễn Điềm Điềm về rồi sao?"
Hà Tiêu vâng một tiếng, ngồi xuống đối diện với cha mẹ, mở miệng nói: «Cha, mẹ, con có việc muốn nói."
«Không phải vội." Lão Hà cắt ngang lời cô, " Hai ngày này con đi đâu vậy hả? Cũng không nói cho Điềm Điềm, làm mẹ và cha lo lắng cả buổi chiều."
Hà Tiêu không nói được câu nào, lại nghe bà Điền lo một tiếng, vì vậy đành thành
Lời cô vừa nói ra lão Hà cảm thấy ngoài ý muốn ồ lên. Người thì ông đoán được, nhưng địa điểm này……
«Sao tự nhiên lại đi đến đó?"
Hà Tiêu hơi mím môi: «Con nghe người ta nói không lâu nữa đại viện cũ bị phá hủy. Lần này con đến cũng thấy các khu nha đã bị phá đi môt nửa."
«Ở đó vẫn còn bộ đội đóng quân chứ?"
«Có ba tiểu đội cha ạ."
Lao Hà gật đầu, ánh mắt rõ ràng đảo không khuynh hướng. Lúc lâu sau mới cảm thán một tiếng, «Bao nhiêu năm không quay lại, không nghĩ là sẽ phải phá hủy."
«Hủy thì hủy đi! Giữ lại thì cũng có còn ai có thể ở cơ chứ?" Điền Anh có vẻ không kiên nhẫn cắt ngang lời lão Hà, sau đó nhìn về phía Hà Tiêu, «Là con tự mình muốn đi, hay là thẳng nhóc Trình Miễn kia dụ dỗ con đi?" Nói xong không đợi Hà Tiêu trả lời, tự mình đưa ra kết luận, «Không phải hỏi nữa, chắc chắn là thằng nhóc đó.Khi còn bé nó cũng không dậy con học hành giỏi giang, toàn mang con điên khùng chạy khắp nới, vì thế cũng bị lão Trình đánh cho bao nhiêu lần, cũng không thay đổi. Sao bây giờ cũng đã hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi rồi, mà sao vẫn như vậy cơ chứ?"
Mặc dù đúng là Trình Miễn đưa cô đi, nhưng Hà Tiêu nghe mẹ nói như vậy vẫn cảm thấy không được thoải mái: «trước đây con đã muốn đi rồi, Trình Miễn cũng biết chuyện này. Vừa đúng lúc có hai ngày nghỉ nên chúng con mới đi. Chuyện này thì có gì mà không tốt đâu ạ? Hơn nữa con cũng đã lớn rồi, không phải là lúc nào cũng chạy theo anh ấy làm loạn."
«Vậy tại sao con không nói thật cho chúng ta biết, còn cùng Chử Điềm nói dối cha mẹ ? Còn không phải là vì sợ mẹ biết?"
«Ai bảo con sợ!" Hà Tiêu không để ý đến ánh mắt của lão Hà, cứng cổ nói: «Bây giờ con nói cho mẹ biết, con và Trình Miễn đang quen nhau ạ."
Điền Anh kinh ngạc, há to miệng nhìn Hà Tiêu.
Lời đã nói ra, không thể thu lại, Hà tiêu cảm thấy chuyện này nhất định phải nói rõ ràng: «Còn bây giờ mẹ cũng biết hết chuyện rồi, về sau mẹ đừng ép con đi xem mắt, cũng đừng giới thiệu đối tượng cho con nữa."
Nói xong cô đứng lên, quay về phòng, chỉ còn lại bà Điền và lão Hà ngồi nhìn nhau.
Điền Anh: «Lão Hà, ông nghe rõ Tiếu Tiếu mới nói gì không?"
Lão Hà cũng vừa tỉnh lại: «à, Tiếu Tiếu nói là con bé có đối tượng rồi, tôi thấy qua hai năm nữa là có thể gả đi rồi."
Lộn xộn gì chứ ! Điền Anh nổi giận, quẳng cho ông bốn chữ: «Tôi không đồng ý!"
Vốn là Hà tiêu muốn tìm một cơ hội thích hợp để Điền Anh gặp Trình Miễn một chút, nhưng hôm nay thấy thái đội mẹ như vậy, cô cảm thấy chuyện này mình có hơi nóng vội rồi.
Chuyện này cô không muốn nói cho Trình Miễn, nhưng mà anh còn biết nhanh hơn cô tưởng, vì Chử Điềm không cẩn thận nói lộ ra chuyện này, mặc dù chỉ nói có một chút nhưng anh là một người thông minh như vậy, suy nghĩ một chút là đoán ra ngay.
Giữa trưa ngày hôm sau, lúc Hà Tiêu đang làm thêm giờ thì nhận được điện thoại của Trình Miễn. Lúc này chuyện kia đã trôi qua hơn hai tuần rồi, bây giờ là giữa tháng sáu, thời tiết bắt đầu nóng lên, máy điều hòa ở trung tâm đã bắt đầu hoạt động, mỗi phòng làm việc đều để nhiệt độ rất thấp. Hà Tiêu không dám ngủ trưa, sợ bị cảm lạnh.
«Sao anh lại gọi vào giờ này? Bây giờ là giờ nghỉ trưa mà?"
«Không có chuyện gì đâu." Âm thanh Trình Miễn hơi thấp, nghe có chút căng thẳng. «Hai ngày hôm này ở trên phái người xuống kiểm tra, bọn anh đang vội ứng phó."
«xong chưa ạ?"
«Xong rồi." Trình Miễn cười, «cuối cùng cũng dành ra được chút thời gian gọi điện thoại cho em, nhớ anh không?"
Cô thực sự muốn vươn tay qua đầu bên kia điện thoại nhéo lỗ tai của anh, không muốn anh hài lòng, cô định không lên tiếng.
«Hà Tiêu?" Trình