XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Em Một Trăm Đêm

Mua Em Một Trăm Đêm

Tác giả: Nghê Tịnh

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341181

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1181 lượt.

?”
“ Anh ở ngoài cửa nhà trọ của em, lập tức mở cửa!” Lúc này Kỷ Nhất Thế không chỉ hét lên, còn kèm theo tiếng vang nặng nề của ổ khóa cửa.
“ Em… Em không muốn gặp anh, anh nhanh rời khỏi đây đi….”
“Trác Viện, em muốn tự mở cửa, hay muốn anh phá cửa? Tự em lựa chọn.” Kỷ Nhất Thế ở ngoài cửa thiếu kiên nhẫn uy hiếp.
“ Anh… Anh không thể như vậy….”
“ Vậy em liền xem anh có thể hay không!” Nói xong, lại nặng nề đạp, rất muốn phá cửa nhà cô đi.
Trác Viện cứng nhắc liếc ra cửa, mặc dù trong lòng rất sợ hãi nhưng vẫn không chịu mở, “ Anh đi mau, nếu không em sẽ báo cảnh sát.”
“ Em dám!” Kỷ Nhất Thế đoán trước tính tình cô nhát gan, khẳng định sẽ không dám.
Ai ngờ, Trác Viện thật to gan, không chỉ gọi điện báo cảnh sát, ngược lại còn làm kinh động đến hàng xóm bên cạnh.
Khi cảnh sát đem Kỷ Nhất Thếgương mặt xanh mét về cục cảnh sát, biết anh là tổng giám đốc Kỷ Nhất Thế của tập đoàn tài chính Kỷ thị, cả cục cảnh sát nhất thời lâm vàotình thế lúng túng, không tin được người mà cấp dưới mang về, lại lànhân vật lớn không chọc nổi.
Quan trọng là, vợ chồng người ta gây lộn, cãi nhau ở một góc nhỏ, vậy có gì là trở ngại an ninh.






“Em muốn về nhà......”
“Em là vợ anh, nơi này chính là nhà em. “
“Nơi này...... Không phải......” Trác Viện vừa khóc, vừa giãy giụa suy nghĩ, ngồi dậy, “Em có nhàcủa mình.....” Cô không muốn lại ở chung với Kỷ Nhất Thế, cố hết sức lấy khuỷu tay khởi động nửa người trên, bởi vì mang thai, hành động của cô không được linh hoạt, hôm nay còn bị anh náo loạn một ngày, cô khẩn trương đến cơm trưa cũng chưa ăn, hiện tại sắp tối rồi, cô bắt đầu cảm thấy đói bụng.
Sau khi không còn nôn ọe, khẩu phần ăn của dạ dày cô bắt đầu tăng, cái gì cũng muốn ăn, vừa mới ăn no, không lâusau, lập tức lại đói bụng.
Dì Phương còn cười nói là do mang thai cục cưng nên mới như vậy, muốn cô không cần lo lắng, ăn là được rồi.
Lần này cắn không nhẹ, sắc mặt Kỷ Nhất Thế liền thay đổi, đànhnghiến chặt răng chịu đựng, thế nào cũng không chịu nới lỏng tay.
Trác Viện vốn là điên cuồng cắn, không tiết chế, muốn anh buông cô ra, mãi đến khi đầu lưỡi nếm được mùi máu tanh, cô hoảng sợ không dám cắn nữa.
Cảm giác được Trác Viện buông răng nanh ra, Kỷ Nhất Thế không để ý vết thương bị cô cắn trên cánh tay, người anh để ý là cô, “Cắn đủ chưa? Muốn cắn tay bên kia hay không?”Ý của anh là nếu điều này có thể làm cho cô nguôi giận.
Trác Viện như là không nghe thấy lời nói của anh, ngây ngốc nhìn vết cắn tóe máu mà cô vừa tạo ra.
“Vì sao anh lại muốn dẫn em trở về......” Trác Viện chăm chú trừng mắt nhìn miệng vết thương kia, nước mắt vừa dừng lại bắt đầu rơi xuống, lúc này khóc còn dữ dội hơn, “Vì sao?”
“Em chớ quên, em vẫn là vợ anh.”
“Em không cần làm vợ anh nữa? Em không cần......”
“Em không cần làm vợ anh nữa? Em không cần......”
“Em có can đảm nhắc lại một lần nữa cho anh xem!” Kỷ Nhất Thế tức giận, bởi vì lời nói của cô, làm anh mất đi khống chế, một taygiữ lấy cằm cô, ép cô ngẩng đầu đối diện với mình.
“Em muốn ly hôn với anh.” Nước mắt rơi xuống, Trác Viện nhìn anh, nói rõ ràng.
“Em dám? “
“Là anh không cần em......” Nghĩ đến sự ủy khuất của mình trước kia, anh rõ ràng thương yêu cô như vậy, nhưng chỉ sau một đêm sóng gió liền thay đổi, hết thảy đều thay đổi. Sự lạnh lùng của anh làm cho cô thật khổsở. Nếu anh chưa từng đối tốt với cô, dù anh lại hư, lại hunghăng, cô vẫn sẽ ngoan ngoãn ở lại bên người anh......
“Anh chỉ cần bình tĩnh một chút.”Anh không có khả năng mở miệng nói không cần cô, đời này cũng không có khả năng.
“Cho nên anh tự mìnhlẩn tránh em, bỏ qua em, cố ý làm cho em khổ sở, đều là bởi vì anh cần thời gian để mình bình tĩnh lại?”
Bị Trác Viện hỏi mà Kỷ Nhất Thế không nói được gì, bất giác nhíu mày một chút, đối với chất vấn của cô, anh rõ ràng không vui, “Anh còn muốn đi công ty, em trước......”
“Em muốn ly hôn, em không bao giờ muốn ở bên cạnh anh nữa! Em không phải búp bê, đợi khi nào anh cao hứng thì cưng chiều, khi mất hứng liền để ở một bên! Em là người, em có cảm giác, em biết vui vẻ, biết khốn khổ, anh hiểu không?” Nói tới đây, nước mắt Trác Viện không khống chế được theokhóe mắt chảy xuống, mà Kỷ Nhất Thế chỉ nhìn chằm chằm nước mắt trên mặt cô, chậm chạp không nói ra tiếng.
“Anh buông em ra, ngày mai em phải đi tìm luật sư ly hôn.”
“Em cho rằng luật sư nào dám tiếp nhận vụ kiện này?”Trừ phi người nọ không sợ đắc tội với toàn bộ Kỷ thị.
“Em sẽ tìm được, em...... Chờ ly hôn, anh sẽ không bắt nạt em nữa......” Cô từng hèn mọn lấy lòng anh như vậy, nhưng đổi lại chỉ là sự hờ hững vô tình của anh.
“Em đã quên, em đang mang thai con của anh, em nghĩ quan tòa sẽ đứng về phía ai?Em cho rằng em thắng được anh sao?” Bị cô làm cho tức giận đến tột độ, Kỷ Nhất Thế dứt khoát lấy đứa nhỏ trong bụng ra uy hiếp cô, “Em dám nhắc lại chuyện ly hôn, sau khi đứa nhỏ sinh ra, anh sẽ để em cả đời không nhìn thấy con bé.”
“Anh không thể...... Anh làm sao