Tác giả: Nghê Tịnh
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341178
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1178 lượt.
Kỷ Nhất Thế hỏi, “ Có muốn anh gọi A Sanh về xem một chút không?”
“ Không cần, chẳng qua là chuột rút, nhịn một chút, thoáng cái sẽ tốt lên.”
Nghe cô nói xong, gương mặt tuấn tú của Kỷ Nhất Thế lập tức trầm xuống “ Em như vậy đã bao lâu rồi?” Cô về nhà được một tháng, anh mỗi đêm nằm ngủ trên cùng một chiếc giường với cô, lại không phát hiện ra sự khác thường của cô.
Trác Viện không phản ứng, chỉ cúi đầu nhìn anh đang xoa bóp chân cho cô, một lúc sau, sự đau đớnchậm rãi biến mất.
“ Không nói? Vậy thì đến bệnh viện, anh tự mình hỏi bác sĩ.”Vị bác sĩ vẫn giúp Trác Viện kiểm tra sau khi biết cô là vợ Kỷ Nhất Thế, đối vớichuyện của cô cũng không dám chậm trễ.
“ Em không cần đi bệnh viện, chẳng qua chỉ bị co rút nhẹ, bác sĩ nói sau khi mang thai có thể bị như vậy.”
Bàn tay đang xoa bóp cho Trác Viện bỗng dừng lại, ánh mắt anh phức tạp nhìn cô “ Tại sao không nói cho anh?” Cô cũng mang thai sắp tám tháng rồi, đến khi anh biết chuyện, cô một mình yên lặng chịu đau đớn như vậy đã bao nhiêu lần?
“ Bác sĩ nói chuyện này rất bình thường, thật không có gì, anh không nên ngạc nhiên.” Sau khi bắp chân bớt co rút, Trác Viện đưa tay đẩy anh ra, thử di chuyển bắp chân, muốn kéo ra một chút khoảng cách với anh “ Đã không đau.”
Cố ý quên đi sự quan tâm của Kỷ Nhất Thế, trong lòng Trác Viện hiểu được, sở dĩ không nói cho anh, là do không muốn tạo cho mình thói quen được anh đối xử tốt.
Sau những chuyện đau lòng vừa qua, cô hiểu không nên dễ dàng lệ thuộc vào bất cứ ai, nếu không khi mất đi, cái loại thống khổ này chỉ một mình cô nhận. Đêm dài đằng đẵng, cái cảm giác cô đơn vắng vẻ ấy, cô sợ, rất sợ, cho nên không bằng ngay từ lúc bắt đầu đừng có thói quen ấy thì tốt hơn….
Hôm sau, người luôn luôn bận rộn công việc như Kỷ Nhất Thế chỉ ở nhà, giúp Trác Viện xoa bóp chân, cẩn thận dùng gối lót xuống chân cô, ngoài việc giúp máu tuần hoàn, còn giảm bớt triệu chứng sưng phù và chuột rút.
Chẳng qua, khi anh tỉ mỉ chăm sóc như vậy, tìnhtrạng bị co rút của Trác Viện chẳng những không chuyển biến tốt đẹp, ngược lại còn nghiêm trọng hơn, đến nửa đêm liền bị đánh thức vì quá đau.
Mặc dù Trác Viện rất cẩn thận, không muốn ầm ĩ Kỷ Nhất thế, nhưng cuối cùng anh vẫn mở mắt tỉnh dậy. Anh nhanh chóng bật đèn ngủ lên, thấy Trác Viện toàn thân co rúc, khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến ngũ quan cũng nhăn lại, anh vội vàng ngồi bên cạnh cô.
“ Có phải lại bị rút gân hay không?” Kỷ Nhất Thế không nói hai lời, nhanh chóng vén chăn lên, kéo quần ngủ của cô tới đầu ngối, ngón tay thon dài xoa bóp trên bắp chân cô, muốn cô giảm bớt đau đớn.
Lần trước mang Trác Viện đi kiểm tra, bác sĩ nói cho anh biết, mỗi phụ nữ sau khi có thai sẽ có biến chứng, chỉ là có ngườitriệu chứng ít, nhưng có người lại nghiêm trọng, Trác Viện không may gặp phải trường hợp thứ hai.
Mấy phút sau, Trác Viện cảm giác bắp chân không đau nữa, mới vừa định mở miệng muốn anh dừng lại, lại thấy anh đi xuống giường, Trác Viện gọivới theo,“ Anh muốn đi đâu?” Là cô âm ĩ đến anh sao?Hại anh không thể ngủ, chonên anh muốn đi chỗ khác?
“Em đừng đứng lên.” Thấy cô khởi động khuỷu tay, loạng choạng đứng dậy, Kỷ Nhất Thế nhíu mày nhỏ giọng ngăn lại “ Anh đi phòng tắm lấy khăn lông.”
Một lúc sau, Kỷ Nhất Thế trở lại, trong tay mang theo một chiếc khăn lông còn nóng, cẩn thận giúp cô xoa lên “ Có nóng quá hay không?”
Trác Viện kinh ngạc nhìn anh, chưa từng nghĩ tới Kỷ Nhất Thế sẽ giúp cô chườm nóng, mặc dù lần trước bác sĩ cónói, nếu như rút gân quá nghiêm trọng, có thể chườm nóng sau xoa bóp. Cô cho rằng Kỷ Nhất Thế chỉ nghe qua cho có mà thôi, nhưng anh lại ghi nhớ trong lòng.
Sau khi kết hôn, Kỷ Nhất Thế trước mặt cô, từ trước đến giờ luôn cao cao tại thượng, thong dong khó đoán, chuyện nhỏ trong cuộc sống đều do quản gia xử lý, ngay cả rót chén nước cũng có người hầu hạ, nhưng bây giờ anh lại giúp cô giảm đau đớn, nửa đêm bận rộn không ngủ, một câu oán hận cũng không có, làm cô rất băn khoăn.
Cuộc sống cùng giường chung gối, Kỷ Nhất Thế luôn ngủ muộn hơn cô, sáng lại dậy sớm hơn, suốt ngày mặc tây trang. Thỉnh thoảng không đi làm, anh sẽ mặc đồ thoải mái một chút, nhưng vẫn không so được với đồ ngủ.
Thấy nút áo anh mở ra, cô đưa tay muốn giúp anh cài lại, nhưng lúc này Kỷ Nhất Thế lại nói chuyện, cô giật mình liền tranh thủ rút tay lại.
“ Tại sao không nói chuyện?” Thấy cô không nói, Kỷ Nhất Thế ngẩng đầu hỏi cô, lại phát hiện Trác Viện nhìn anh không chớp mắt, làm cho anh không nhịn được liền nhếch nhếch khóe miệng.
Mà Trác Viện bởi vì bị anh phát hiện mình nhìn lén, thấy anh nhíu mày nhếch môi, lộ ra nụ cười sâu xa, vội vàng lúngtúng thu hồi tầm mắt, muốn che giấu sự bối rối. Cô lắc đầu với anh, rồi sau đó kéo góc chănqua, xoắn lại thành một vòng, mắtnhìn chằm chằm vách tường, không dám loạn nhìn về phíaanh, rất sợ bịphát hiệnnhìn lénlần nữa.
Từ nhỏ đến lớn, trừ mẹ ra, không ai đối với cô ôn nhu như thế, cho dù anh trai đối tốt với cô, nam nữ khác nhau, lại nói cá tính anh trai rộng rãi, rất nhiều chi tiết nhỏ cũng không để ý,