Tác giả: Nghê Tịnh
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1182 lượt.
có thể như vậy...... hư như vậy ...... “Trác Viện không dám tin nhìn anh, mắt trừng lớn, nước mắt không ngừng rơi, giống như đang nhìn hung thần độc ác.
“Không cho khóc, em chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, anh cam đoan về sau sẽ không lạnh nhạt em nữa.”KỷNhất Thế dỗ dành, muốn cô nghe lời.
Nhưng mà Trác Viện một mực lắc đầu, vừa đánh vừa khóc trong lòng anh, “Đứa nhỏ là của em, là của em...... Anh dựa vào cái gì mà muốn cướp đi? “
“Bằng việc anh là chồng em, là cha đứa nhỏ, em nói anh có quyền không?”Kỷ Nhất Thế ngạo mạn.Sau khi Trác Viện rời đi bốn tháng, nghe thấy cô mở miệng đòi ly hôn, làm anh không thể bình tĩnh đàm phán với cô, chỉ có thể dùng biện pháp thô bạo để đe dọa.Đứa nhỏ là bảo bối của cô, một khi lấy đứa nhỏ ra uy hiếp, Trác Viện chỉ có thể ngoan ngoãn khuất phục anh.
“Em hận anh, em hận anh chết đi được......”
“Cho dù em lại hận anh, em vẫn phải ở bên anh.”
Kỷ Nhất Thế vừa nói xong, Trác Viện vốn còn đang lớn tiếng khóc, lại đột nhiên ngừng thút thít, toàn thân mềm nhũn tựa vào lòng anh, trong lòng cả kinh, khi cúi đầu mới phát hiện, cô đã khóc đến mức ngất đi!
Nỗi kinh sợ này không phải là nhỏ, Kỷ Nhất Thế vội vàng bế Trác Viện lên, nhìn mặt cô trắng bệch không chút máu, anh cuống quít lao ra khỏi phòng.
***************
“Trước đó không phải em nói, anh đừng quá kích động chị dâu sao?Hiện tại chị ấy đang mang thai, một khi cảm xúc bị kích động quá mức, sẽ dễ dàng dẫn đến động thai, may mắn là anh đưa tới sớm, nếu chậm một chút, chẳng những đứa nhỏ không giữ được, ngay cả tính mạng chị dâu cũng nguy hiểm.”
Kỷ Nhất Sanh mặc áo bác sĩ, đứng trước giường bệnh, giúp Trác Viện điều chỉnh một số máy móc,gương mặt cực kì nghiêm túc, giọng nói có phần không vui răn đe Kỷ Nhất Thế.
Nghĩ đến vừa rồi chị dâu được anh cả ôm vàobệnh viện, nửa người dưới xuất huyết, vừa thấy chính là động thai, gấp đến độ anh vội vã để y tá đẩy vào phòng cấp cứu.
Sau ca cấp cứu, xác định tình huống xuất huyết không nghiêm trọng, đứa nhỏtrong bụng vẫn mạnh khỏe không việc gì, rốt cuộc anh mới nhẹ nhõm thở ra.
Anh không hiểu, khi không tìm thấy người, mỗi ngày anh cả đều nhớ, mà sao khi tìm được rồi, chưa đến một ngày liền đưa vào bệnh viện?
Từ khi Trác Viện bị đẩy ra khỏi phòng giải phẫu đến bây giờ đãgần một giờ, nhìn cô nằm yên trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt không được hồng hào như trước, Kỷ Nhất Thế đâu còn tâm tình nghe người ta lảm nhảm, trong lòng chỉ nghĩ , sao Trác Viện còn chưa tỉnh lại?
“Chú không phải nói cô ấy không có việc gì sao?Sao còn không tỉnh lại?”Kỷ Nhất Thế ngồi ở ghế tựa cạnh giường bệnh, nhìn chằm chằm Trác Viện đang nằm trên giường, một giây cũng không dám dời mắt.
“Chờ khi chị dâu muốn tỉnh, tự nhiên sẽ tỉnh.”
“Còn muốn chờ bao lâu? “
“Tâm trạng của chị ấy quá kích động, bác sĩ đã giúp chị dâu tiêm một mũi an thần, để chị dâu ổn định trở lại.”
Sau khi Kỷ Nhất Sanh rời đi, Kỷ Nhất Thế đưa tay giữ chặt bàn tay Trác Viện đặt dưới chăn, so với vừa rồi có ấm hơn, làm cho anh an tâm.
Anh dùng tay còn lại vén một sợi tóc lên cho cô, vuốt chiếc cằm tinh tế của cô, không nhịn được hôn lên trán cô một cái.
Sao cô lại dám nói ly hôn?Sau khi đem bản thân ra giao dịch cả đời với anh, cô đã sớm không còn tự do, bởi vì đời này anh sẽ không thả cô ra.
Cả ngày nay, Kỷ Nhất Thế mặc kệ chuyện công ty, mặc cho di động trong áo khoác một lần lại một lần vang lên, anh chỉ lẳng lặng canh giữ trong phòng bệnh, giờ này khắc này, chuyện lớn gì cũng kém quan trọng hơn cô.
Nửa đêm, sau khi mê man hàng giờ liền, Trác Viện chậm rãi mở to mắt, trong tích tắc, cô ngửi thấy mùi thuốc khử trùng đặc trưng, nhìn lên trần nhà xa lạ, trên cánh tay còn đang truyền dịch, cô biết mình lúc này đang ở bệnh viện .
Nhưng sao cô lại có thể đến bệnh viện??
Cô nhớ mình rõ ràng là bị Kỷ Nhất Thế mang về nhà, sau đó hai người ở trong phòng có tranh chấp, cô chẳng những ở trước mặt anh lên tiếng khóc lớn, còn há miệng hung hăng cắn anh. Anh nói muốn cướp đi đứa nhỏ trong bụng, không cho cô gặp mặtnữa, sauliền cảm thấy đầuócchoáng váng, bụng cực kì khó chịu, sau đó là không có ấn tượng......
Cô vừa muốn nhấc tay lên liền phát hiện bên không bị truyền dịch đang bị nắm, trong lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ cơ thể, mà không chỉ ở tay, cả người cô giống như làm tổtrong một lồng ngực ấm áp. Lúc này, tiếng nói của Kỷ Nhất Thế vang lên, cô giật mình nhìn về phía anh, khi đó mới nhận ra mình không chỉ nằm ở trong lòng anh, đầu còn thân mật gối lên cánh tay anh.
“Tỉnh ngủ?”
Ánh mắt Trác Viện cùng Kỷ Nhất Thế nhìn nhau, nhớ tới chuyện xảy ra lúc chạng vạng, không muốn nói chuyện, liền dời mắt nhìn sang chỗ khác.
“Đây là nơi nào?Em làm sao vậy?” Không muốn nằm gần, Trác Viện thử dời khỏi vòng tay ấm áp của anh,nào ngờ, cô mới nhẹ nhàng di chuyển một chút, tay anh đặt trên lưng cô liền giữ chặt, không cho cô có cơ hội né tránh.
“Vừa mới tỉnh ngủ, còn muốn nháo cái gì?”
“Em không muốn ngủ trên cùng một chiếc giường với anh.” Trác Viện muốn bỏ cánhtay trên lưng ra