Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
anh.
Thư Quân đợi khá lâu để có được đáp án, chính vào lúc nghĩ rằng từ bỏ thì anh đứng phắt dậy, xoay người lại nhìn cô. Châu Tử Hoành lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm tựa biển khơi sau cơn mưa thoảng qua.
Người phụ nữ này, trong ấn tượng của anh, cô chưa từng cầu xin anh điều gì. Đây là lần đầu tiên, lại là vì người khác. Hồi lâu sau, đối mặt với ánh mắt phảng phất vẻ thỉnh cầu của cô, anh trầm giọng nói:
“Anh hiểu rồi.”
Câu nói “anh hiểu rồi” rốt cuộc mang ý nghĩa gì chứ? Thật ra trong lòng Thư Quân chẳng thể nắm bắt được. Thế nhưng hiện giờ cô chỉ có thể chọn lựa tin tưởng anh, tin anh thật sự không có hành động gì quá đáng với Bùi Thành Vân. Nhưng cũng chính vì việc này mà mối quan hệ giữa anh và cô như rơi vào tình trạng càng bế tắc hơn nữa.
Chẳng những tối đó không nói gì với nhau mà thậm chí liên tục mấy ngày sau đó, những lúc không thể không gần nhau thì anh dường như cũng thiếu hứng khởi với cô, chẳng còn chòng ghẹo, châm biếm cô hoặc lấy việc dằn vặt cô ra làm niềm vui nữa.
Thật ra đây cũng là việc tốt, nhưng Thư Quân phát hiện ra tâm trạng của cô còn tồi tệ hơn trước đây nữa.
Phía công ty do sắp đặt lịch làm việc dày đặc từ trước cho cô nên không thể không thay mặt cô khước từ tham dự một hoạt động quy mô lớn. Trái lại Từ Bội Bội vừa chụp quảng cáo từ Nhật Bản trở về, vất vả cực nhọc vừa xuống máy bày liền chạy nhào đến ngay hiện trường.
Sau đó giới truyền thông đưa tin tức liên quan, Từ Bội Bội xuất đầu lộ diện, “sát hại” vô số phim chụp ảnh. Sau này gặp riêng nhau tại công ty, Từ Bội Bội vờ thể hiện sự tiếc nuối thay cho Thư Quân, bởi lẽ chương trình hoạt động tối hôm đó có sự tham gia của vài nhạc sĩ nổi tiếng, còn Thư Quân lại bỏ lỡ dịp giao lưu cùng họ.
Đến khi công chúa chim công cao ngạo nhanh nhẹn rời đi Tiểu Kiểu phẫn nộ nói:
“Có gì hay đâu chứ, thật là. Có cần thiết phải cố ý đến đây để nói những lời này không?”.
“Đừng giận, đừng giận.” Thư Quân an ủi trợ lý, nói bỡn cợt:
“Ít ra hiện giờ cô ấy còn chủ động nói chuyện với chị, đổi lại là trước đây làm gì có chuyện đó chứ!”.
“Chị Thư, chị tốt quá!”
“Chứ không thì thật sự bị cô ta làm cho tức mà chết rồi, chứ để cô ấy khoe khoang làm gì?” Thư Quân cười nói.
“Đúng thế. Mấy ngày nay em thấy chị cứ buồn bã không vui, cứ ngỡ chị vì chuyện này mà không vui chứ.”
“Sao có thể thế được.”Thư Quân nghĩ, có lẽ chỉ có bản thân cô biết vì sao gần đây cô không vui.Thật ra cô cũng có dục vọng riêng của mình. Mỗi khi Châu Tử Hoành nhắc đến Bùi Thành Vân, trong lòng cô không phải là không có cảm giác muốn báo thù. Cô còn nghĩ rằng, dựa vào đâu mà Châu Tiểu Mạn lại có thể sống trong hồi ức của người đàn ông đó lâu đến như vậy. Còn cô ở trước mắt anh thì phải chung thủy mãi không thay lòng. Vì thế mà cô mang trong lòng chút cảm giác xấu xa vừa đáng xấu hổ lại vừa hèn hạ, kiềm chế bản thân không tìm đến anh để nói lời giải thích.
Mãi đến khi bị sự hiểu lầm về việc Bùi Thành Vân lôi kéo vào, cô mới bắt đầu cảm thấy ân hận và lo lắng.
Tuyên bố chia tay
Tận đáy lòng dường như trống rỗng, tựa như rơi vào chiếc động đen tối, tất cả cảm xúc bị hút vào trong đó.
Vài ngày sau, cố tình chọn ngày rảnh rỗi, Thư Quân lại đến bệnh viện.
Bùi Thành Vân vừa được đưa đi làm xét nghiệm, quay về gặp cô, thái độ của anh không còn quyết liệt như lần trước nữa, ngược lại còn tự nhiên chào hỏi cô.
Cô vô cùng kinh ngạc vì anh đã trở nên tiều tụy, người gầy rộc đi, hốc mắt sâu hoắm có lẽ do không ngủ đủ, ánh mắt ủ rủ, mơ hồ kèm theo chút mệt mỏi.
"Nhưng cho dù phẫu thuật thì đã sao nào, nửa cuộc đời sau này vẫn chẳng rời khỏi bệnh viện được."
Anh nhắm nghiên mắt, dường như kiềm nén cảm xúc, hơi thở trở nên không ổn định, nghỉ ngơi một lúc mới mở to mắt nhìn cô, cười chế nhạo:
"Vả lại phẫu thuật rủi ro cao, nói không chừng một đi không trở lại".
Nói ra những lời lẽ không may mắn này, nghe xong con tim Thư Quân không tránh khỏi chùng xuống.
Cô vốn dĩ định đến để khuyên anh phẫu thuật giờ lại thành ra không biết nên mở lời như thế nào. Sắp đến giờ cơm tối, Bùi Thành Vân nửa thật nửa đùa chê cơm ở bệnh viện không ngon miệng. Thư Quân liền nói:
“Anh muốn ăn gì, em ra ngoài mua”.
“Thật ư ?”
Anh vuốt lồng ngực khẽ cười, nói:
"Lâu rồi không ăn tôm tẩm ớt xào, chẳng biết bây giờ có không?”.
Cô vốn rất lo lắng anh ăn không ngon miệng, người mà đã bệnh tật thế này rỗi thì nói hai câu thôi cũng mỏi mệt cực độ.
Vừa nghe xong cô liễn đổng ý ngay, cầm ví tiền xuống lầu mua.Kết quả, đi dạo một vòng quanh mấy nhà hàng gần bệnh viện thì nhận được điện thoại của Bạch Hân Vy.
Dừng xe tạm trước cửa bệnh viện, Bạch Hân Vy đưa đồ từ trong xe cho Thư Quân.
"Sao không tự mình đem lên cho anh ấy?" Thư Quân hỏi.
"Tớ không rảnh."
Gương mặt Bạch Hân Vy không chút biểu cảm, dặn dò cô:
"Cậu cứ nói là của cậu mang đến, đừng nhắc đến tớ” .Thư Quân nhìn mấy chiếc đĩa CD cùng với chiếc máy CD tinh xảo, trong lòng khẽ thở dài, nói:
“Có