Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341911

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.

“Không còn việc gì nữa, em ra ngoài làm việc đi!”
“Vâng.”
Đi ra ngoài cô mới phát hiện tách cà phê vẫn còn ở trên bàn, hơi ấm còn sót lại. Trần Mẫn Chi cầm chiếc tách đứng dậy đem vào phòng trà.
Kỳ nghỉ ốm kết thúc, Thư Quân quả nhiên nhanh chóng nhận được hợp đồng phát ngôn. Cô suy trước tính sau vẫn quyết định khiêu chiến cùng vị sếp mạnh mẽ.
“Có thể đổi người khác không chị?” Cô đề nghị.
“Em thấy ai thích hợp hơn?” Nicole tỉnh bơ hỏi gặng lại.
Thế nhưng Thư Quân vốn chưa từng suy nghĩ việc này, chỉ cần có người chịu nhận, là ai đi chăng nữa thì có liên quan gì đến cô chứ?
Sự trầm mặc do dự của cô đều lọt vào mắt của Nicole. Nicole bình tĩnh nói với cô:“Công ty đã xem xét cân nhắc mọi mặt mới thay em tiếp nhận vai trò phát ngôn. Chị nhớ là lần trước chị cũng đã nói rồi, hợp tác cùng G&N là một cơ hội rất tốt. Dù là với em hay là với công ty thì đề có lợi cả. Em cảm thấy chị nói thẳng quá phải không?”.
Lời nói của cô chặn ngang động tác chau mày của Thư Quân.
“Chị chỉ nói thật lòng mà thôi. Sếp mở công ty này là để kiếm tiền, còn em bước chân vào ngành này là để kiếm sống. Hiện giờ sự nghiệp của em đang đi lên, đây là một cơ may tốt, người thường có nằm mơ cũng chẳng có được, giờ thì em lại muốn nhường cho người khác. Thư Quân, chị thực sự không hiểu em.”
“Dù sao em cũng thật sự không muốn nhận lời.”
Cuối cùng Thư Quân chỉ nhấn mạnh lặp lại câu nói này nhưng cả bản thân cũng cảm thấy đây quả thực không thể xem là lý do được.
Quá yếu đuối chẳng có sức thuyết phuc. Quả nhiên, Nicole mặt dài nhắc nhở cô không chút kiêng nể:
“Chị không quan tâm em có thật sự để tâm đến công việc này không, nhưng nếu em đã ký hợp đồng với công ty, nội dung trong hợp đồng có lẽ em vẫn chưa quên đấy chứ? Trong điều kiện không làm tổn hại đến lợi ích và hình tượng cá nhân thì em có nghĩa vị ra sức phối hợp hoàn thành nghiệp vụ và hoạt động của công ty. Hai bên đều có nghĩa vụ như nhau. Đây chính là công việc. Mong rằng em đừng gộp chung chuyện tình cảm riêng tư mà làm ảnh hưởng đến lợi ích của mọi người”.
Từ phòng làm việc của Nicole bước ra, Thư Quân đụng mặt trợ lý Tiểu Kiều. Tiểu Kiều hứng chí hỏi nhỏ:
“Chị Thư, có phải chị sắp được chụp hình quảng cáo không?”.
“Sao em biết?”
“Tin đồn ấy mà, nhưng nguồn thông tin thì rất đáng tin cậy đấy!” Tiểu Kiều cười bí hiểm, lại chất vấn:
“Khi nào thì chị bắt đầu?”.
“Một thời gian nữa.”
Thư Quân lặng lẽ gập tờ hợp đồng trong tay, tâm trạng não nề.
Buổi chiều có người bên tạp chí âm nhạc đến chụp ảnh.
Vài pô ảnh đã chụp xong, theo kế hoạch sắp đặt từ trước thì sẽ có cuộc phỏng vấn mười lăm phút.
Thật ra nữ kí giả này rất giỏi giao tiếp, tuổi tác xấp xỉ Thư Quân, tính cách lại có bảy, tám phần giống với Mạc Mạc. Hai người vừa gặp đã trò chuyện vui vẻ rồi, vì thế mà ngoài những vấn đề về phỏng vấn ra, nữ ký giả còn biểu lộ tình cảm của mình.
“Cá nhân mình rất thích chất giọng của bạn, cảm giác mê hoặc lòng người. Mấy người đồng nghiệp trong văn phòng mình gần đây ngày nào cũng nghe ca khúc của bạn, phong cách album đầu tay quả là thật không tồi.”
“Cảm ơn bạn.”
“Tiếp theo bạn có ca khúc mới nữa không?”
“Đang trong quá trình chuẩn bị, chắc cũng phải một thời gian nữa.” Thư Quân nói.
“Vậy thì chờ đợi vậy! Lần sau nhất định đến đòi CD miễn phí.”
Cuộc phỏng vấn chính thức kết thúc, nữ ký giả thu dọn đồ đạc chuẩn bị cùng nhóm cộng tác ra về. Trước khi rời đi, cô mỉm cười nói:
“Hỏi bạn một câu về đời tư nhé. Thật ra album đầu tay đã có được thành tích tốt như vậy, bản thân bạn có cảm thấy bất ngờ không? Hiện giờ đi ra ngoài chắc có lẽ sẽ có không ít fan sẽ nhận ra bạn chứ?”
“Thật sự hơi không quen lắm.” Thư Quân suy nghĩ nửa đùa cười nói:
“Vả lại ra ngoài cứ phải đeo kính đen cũng thật phiền phức.” Nữ ký giả cười rộ lên:
“Thế nhưng có người để mắt quan tâm cũng hay mà. Bạn có cảm thấy vui mừng vì bản thân đã gia nhập ngành này không?”
Câu hỏi này khiến thư quân sững sờ. Cô lắc lắc đầu:
“Không thật sự tôi rất ân hận”.
Có lẽ vẻ mặt cô quá nghiêm trang lại khiễn nữ ký giả như không tin vào những lời cô nói, mỉm cười châm biếm nói:
“Chắc bạn hối hận vì bản thân không ca hát sớm hơn một chút. Đúng rồi, mình phải về báo cáo nữa. Hôm khác có dịp chúng ta lại liên lạc nhé”.
“Được thôi”
Thư Quân thầm mỉm cười bản thân suy nghĩ quái lạ cơ hồ đổi lại là người khác cũng sẽ cảm thấy khó hiểu.Thậm chí ngay cả đứa bạn thân Mạc Mạc quen biết nhau đã mười mấy năm cũng chẳng thể hiểu được cô.
Vài hôm sau hẹn nhau đi dung bữa, nói về công việc của nhau, Mạc Mạc liền cất tiếng than thở. Gần đây cô bị hàng loạt những hoạt động những hoạt động chiến lược khiến cho sứt đầu mẻ chán ân hận rằng mình đã chọn nhầm ngành càng nuối tiếc bố mẹ không sinh cô ra với chất giọng tốt.
Thư Quân cảm thấy bất lực lại thấy buồn cười, thuận miệng nói:
“Cậu có thể đi làm nghệ sĩ hài.” Kết quả nhận được chiêu “Cửu âm bạch cốt trảo” của Mạc Mạc.
Nhà hàng nằm trên con phố nổi tiếng yên tĩnh. Con phố tổng công chỉ có


pacman, rainbows, and roller s