Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
“Em còn chưa nói với anh, em và bác sĩ Hoàng làm thế nào quen với nhau?”.
“Trong phòng bênh một người bạn.”
“Bạn gì mà đáng để em ngày nào cũng chạy vào bệnh viện thế?”
Quả nhiên, Thư Quân nghĩ, hôm đó ở bệnh viện anh đã trông thấy cô. Thế nhưng, trước đó anh không hề nhắc gì đến, là vì muốn đợi sự việc rõ ràng rồi mới tính sổ sao? Huống hồ ngữ điệu anh tuy tùy tiện nhưng đã chứng minh được những suy đoán của cô.
Cô không khỏi hít sâu một hơi, lẳng lặng nhìn anh, chợt mở miệng nói:
“ Châu Tử Hoành, anh nói vậy là có ý gì đây? Em không tin là anh thật sự không biết. Dù sao cả hai cũng ở bên nhau lâu vậy rồi, anh cũng có thể nhìn thấu em, em cũng hiểu rõ trong lòng anh nghĩ gì. Cái kiểu cách biết rõ còn hỏi đó, anh giỡn thấy vui lắm phải không?”
“Thường thôi, thật ra anh vốn chẳng có kiên nhẫn đùa giỡn với người khác những chuyện này đâu.”
Châu Tử Hoành rốt cuộc thu lại vẻ mặt cười mà không cười, đứng phắt dậy đi đến trước mặt cô.
“Nhưng mà, vì đối tượng là em, mà em hình như rất thích nói vòng vo với anh. Nếu anh không phối hợp với em, anh cảm thấy không phải cho lắm!”
Anh bỗng chốc tiến sát lại đến mức dường như có thể đếm rõ những hạt nước li ti đọng lại trên cơ bụng. Cô vô tình ngẩng lên sau đó lại cảm thấy dường như không thoải mái dứt khoát đứngluôn dậy. Cô nhìn thẳng mắt anh:
“Vậy chúng ta thẳng thắn chút nhé. Em thật sự đang nghi ngờ mục đích anh gặp mặt vị bác sĩ đó. Anh đừng có mà phủ nhận.”
“Ồ? Vậy em thấy anh có mục đích gì?”
"Anh không phủ nhận, đúng không? Thật ra trước giờ đều là vấn đề giữa hai chúng ta, em mong rằng anh đừng liên lụy đến người khác.”
“Chẳng lẽ người khác mà em vừa nói, là bạn học cũ kiêm mối tình đầu ư?”Lời anh vừa dứt, giọng điệu cô khẽ chùng xuống, không tin được nhìn anh:
“…Em quả nhiên là không đoán sai”.
“Em đoán gì nào? Em cảm thấy anh sẽ gây ảnh hưởng gì không tốt với anh ta sao?”
“Lẽ nào bữa ăn tối nay của anh không có chút liên quan nào đến Bùi Thành Vân ư? Hoặc có thể thật sự là vì anh ấy.”
“Thư Quân”, người đàn ông điển trai dáng vẻ tựa Satăng đột nhiên mỉm cười, “Có lẽ em cảm thấy vô cùng tự hào đến mức tự tin với trực giác của mình, thế nên mới dám đến đấy để chất vấn anh”.
“Mong anh thẳng thắn trả lời em.”
“Tùy em thôi.”
Anh xoay người, dường như không muốn tiếp tục đôi co với cô nữa, kéo hộp thuốc lá và bật lửa ở đầu giường, miệng ngậm điếu thuốc, anh vừa châm lửa vừa nói:
“Cứ cho là anh làm gì bất lợi cho anh ta, vô tình bị em phát hiện, thì có lẽ em có thể nghĩ cách gì đo ngăn anh mà”.
Giọng điệu thờ ơ hời hợt như vậy khiến Thư Quân đứng chết trân trong giây lát.
Cô không phân rõ được anh có nghiêm túc không. Biểu cảm ẩn giấu đằng sau làn khói trắng ấy càng trở nên mơ hồ khiến cô bắt đầu cảm thấy hoài nghi và kinh hãi.
Một lúc sau cô mới mở miệng, thanh âm run rẩy.
“Châu Tử Hoành, anh đừng có nói bừa. Huống hồ, Bùi Thành Vân không chọc anh, anh chẳng có lý do gì để làm thế cả”.
Đáp lại lời cô là giọng cười trầm.
Tâm trạng người đàn ông đang đứng trước mặt cô đây dường như không tệ, đứng cách bởi chiếc giường, anh nhướng đuôi mắt. “Nếu như anh nói rằng anh ta thật sự cản trở anh thì sao? Em cũng đã nói đó, chúng ta ở bên nhau lâu như vậy rồi, lẽ nào em không biết anh là người thế nào?”.
Cô tắc nghẹn khôn nói nên lời.
Cô đương nhiên biết anh là người thế nào, càng rõ thủ đoạn của anh. Những gì cản trở anh, nếu anh muốn loại bỏ thì e rằng chẳng cần phải chớp mắt. Để đạt được mục đích thì dù là phải trả giá đắt đến đâu anh cũng không tiếc.
Cô đứng cuối giường, đầu gối tỳ vào thành giường vững chắc nhưng không hề cảm thấy đau. Cô im lặng một hồi rồi nói:
“Anh muốn làm gì Bùi Thành Vân?”.
“Nếu em đã hiểu anh như vậy, vì sao không thử đoán xem? Hay là chống mắt mà xem thì càng hay.”
“Em nói rồi, không liên quan đến anh ấy, tốt nhất anh đừng lôi kéo anh ấy vào.”
“Em đang uy hiếp anh à?”
“…Không phải”, cô ngừng lại, ánh mắt lạnh lung dưới ngọn đèn nhìn anh, “em đang cầu xin anh”.
Nói câu này biểu hiện của cô vô cùng bình thản, tận sâu trong đôi mắt sáng trong biểu lộ ra ý khẩn câu.
Ngón tay Châu Tử Hoành kẹp điếu thuốc vô tình co lại, ánh lửa lướt qua phần da giữa hai ngón tay toát lên cảm giác cháy bỏng tê dại.
Anh chau mày nhưng không cúi đầu nhìn mà nghiêng người gảy tàn thuốc còn sót vào gạt tàn thủy tinh trên đầu giường.
Động tác đơn giản nhưng lại tốn một khoảng thời gian khá dài. Gương mặt điển trai khẽ chùng xuống dưới ánh đèn, mái tóc đen trước trán vẫn còn ướt, gương mặt nhìn nghiêng bị sống mũi thẳng cùng đường vòng cung của khớp hàm dưới ngang ngạnh khắc họa nên một bức tượng hoàn mỹ. Mắt anh vẫn cụp cuống như đang chăm chú nhìn vào ánh lửa dần tắt lụi trong chiếc gạt tàn.
Máy điều hòa giữa phòng lan tỏa ra từng luồng gió lạnh. Thư Quân cảm thấy lạnh toát,dường như cảm giác lạnh lẽo tỏa ra từ đáy lòng.
Ngoài cử động của ngón tay, Châu Tử Hoành im lặng gần như không nhúc nhích khiến cô chẳng tài nào đoán được những toan tính trong lòng