Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
chẳng cách gì khiến anh mở miệng nói chuyện được.
Cô quả thật giận đến chết. Sau đó thì chiến tranh lạnh đúng một tuần. Tận dụng thời gian một tuần lễ đó, cô âm thầm tra cứu tài liệu, xác định chính xác anh mắc bệnh tim.
Tính cách của Bùi Thành Vân vẫn như trước, dường như lần phát bệnh đột ngột đó cũng chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến anh.
Cuối cùng vẫn là cô thỏa hiệp, chủ động nói chuyện với anh, càng ân cần chăm sóc anh hơn nữa đồng thời phát hiện trong lòng có thêm một cảm giác đau xót, dường như càng chẳng thể rời xa anh.
Có lẽ đây chính là thứ tình cảm mẫu tử, cô suy ngẫm tự giễu. Đôi lúc đối mặt với bộ dạng bình tĩnh của anh tựa như ao sâu giếng lặng ấy, cô thậm chí có một hy vọng quái dị, tình huống tương tự thế này sẽ tiếp tục diễn ra lần nữa. Bởi lẽ chỉ có vào lúc đó, anh mới để lộ ra vẻ mặt vô cùng yếu đuối và cô mới có thể cảm thấy bản thân mình là cần thiết.
Vậy mà hôm nay, khi tình huống thật sự xảy ra, Bạch Hân Vy cảm thấy khủng hoảng thật sự. Khi gương mặt trắng bệch ngã vào lòng cô, cô hết hồn đến mức tay chân run rẩy, dường như cả chai thuốc cũng không cầm vững nữa.
Khoảng khắc ấy, cô mới biết rằng thà rằng anh lạnh lùng xa cách, thà rằng cô tiếp tục chịu ấm ức đi theo sau anh cũng chẳng muốn trải qua tình huống kinh khủng này lần nữa.
Dáng vẻ của anh như thể sẽ chết bất cứ lúc nào, còn cô thì sợ chết khiếp. Trước khi cơn đau của anh lùi dần, con tim cô gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không có giây phút nào bình yên.
“… Em đang nghĩ gì vậy?”
“…”
Giọng nói đột ngột thốt lên ngắt ngang dòng suy tư của Bạch Hân Vy.
Bùi Thành Vân chẳng rõ đã tỉnh lại tự lúc nào. Mặc dù gương mặt vẫn còn khó coi nhưng đôi mắt sâu đen đã mở ra, ánh mắt dường như đã phục hồi lại bộ dạng trầm mặc, yên tịnh. Gần như cơ thể anh chỉ còn chút sức lực nên giọng điệu khe khẽ khàn khàn.
“Thấy thế nào rồi?” Cô ôm đầu gối nhẹ nhàng hỏi, dường như không dám chạm vào anh.
Anh nhắm mắt, bình thản nói: “Không sao”.
Bạch Hân Vy khẽ động khóe môi, như có lời muốn hỏi, kết quả là chiếc điện thoại trên bàn rung lên.
Cô nhấc lên liếc qua, thần sắc biến chuyển, ngón tay nắm chặt lại vô tình nghe thấy Bùi Thành Vân hỏi: “Ai vậy?”.
Cô nhìn anh, đưa điện thoại ra trước mắt anh. Vừa lúc đó, nhạc chuông dừng lại, rõ ràng là đối phương đã nhanh chóng ngắt điện thoại.
Bùi Thành Vân nhìn tên hiển thị trên màn hình. Không nói lời nào cũng không đưa tay ra nhận lấy. Cô dứt khoát đặt điện thoại vào bàn tay anh, sau đó đứng phắt dậy nói: “Em đi rót cho anh cốc nước”.
Cô cố ý trốn tránh. Giữa nhà bếp và phòng khách có một cánh cửa đẩy, cô tiến vào trong cố ý đóng cửa lại.
Thư Quân… cô suy nghĩ, rốt cuộc chỉ là tình cờ hay là họ vẫn thường xuyên liên lạc điện thoại ?
Kỳ thực máy đun nước ở ngay bên cạnh nhưng Bạch Hân Vy lại tìm được bình đun nước. Cắm điện vào rồi từ từ chờ đợi.
Màn hình di động sau một hồi lóe sáng dần dần tối trở lại
Gần ngay trong gang tấc, Bùi Thành Vân nhúc nhích ngón tay nhưng rốt cuộc vẫn không cầm lấy. Anh chỉ hướng ánh nhìn về phía cánh cửa kính lờ mờ đang đóng chặt. Phía sau cánh cửa là thân hình mờ nhạt mơ hồ dường như ngưng đọng thành hình bóng lặng lẽ, đứng chết trân tại đó hồi lâu.
Kỳ thực thân thuộc như thế, bởi lẽ cô đã từng ở bên anh một thời gian khá dài.
Bùi Thành Vân chau mày, gượng đứng dậy. Dù thế nào thì đứng dậy lúc này có hơi miễn cưỡng với anh. Khoảnh khắc đứng lên ấy, cơn choáng váng ập đến, tiếp đó là cơn co thắt nhẹ ở lồng ngực.
Á, anh mỉm cười đau khổ trong lòng, ngồi xuống nghỉ trong chốc lát rồi mới vịn vào lan can đứng dậy. Hơi thở khó khăn, vì thế anh bước đi chậm rãi. Cuối cùng, anh di chuyển đến trước nhà bếp rồi dừng lại, một tay chống bên khung cửa, một tay khẽ mở cửa.
Bạch Hân Vy thấy động quay đầu lại, thần sắc người đàn ông dưới ánh đèn tiều tụy, đôi môi mỏng nhợt nhạt.
“Anh đứng dậy làm gì vậy?” Cô nhanh chóng cất bước tiến về trước theo tiềm thức, nắm chặt lấy bàn tay hơi lạnh của anh.
Ngón tay thon dài của anh co lại, dường như muốn duỗi ra nhưng rốt cuộc vẫn không nhúc nhích gì. Bùi Thành Vân cụp mắt xuống, ánh mắt sâu tối đen tựa như bầu trời bao la không trăng sao. Anh nhìn cô, khóe môi nhoẻn nụ cười mỉm chi như đang tự giễu: “Em làm vậy có đáng không?”.
Nước trong ấm đã sôi, kèm theo âm thanh ùng ục. Chốt khóa tự động tắt mở. Một tiếng tạch nhẹ nhàng khe khẽ như vừa chạm vào con tim Bạch Hân Vy, cơn đau khó hiểu ập đến.
Cô di chuyển ánh mắt, khóe môi khẽ run run định nói gì đó. Nhưng đúng vào thời điểm đó thì chuông cửa reo lên.
Quách Lâm vào nhà cả giày cũng chưa kịp thay, chỉ lướt nhìn một lượt Bùi Thành Vân hỏi: “Tiểu tử này cậu không sao đấy chứ”.
“Là em báo cho anh ấy biết đấy.” Bạch Hân Vy giải thích với Bùi Thành Vân. Thật ra, cô chẳng còn cách nào cả. Trong lúc anh ngủ mê mệt, cô chẳng biết làm thế nào đối mặt với cơn hoảng sợ lớn lao này đành phải tìm đến sự giúp đỡ.
Cô nhặt lấy chiếc túi xách, bình thản nói: “Thời gian không còn sớm nữa, em về trước đây!”. Sau đó nhẹ nhà