Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

Hoành dường như thật sự đã bất tỉnh nhân sự, chẳng cử động gì, chẳng phản ứng gì.
Cuối cùng Thư Quân hết cách, đành dưới sự giúp đỡ của nhân viên phục vụ dìu anh vào trong xe.
Giao thông về đêm thông suốt đến lạ thường, chẳng tốn bao nhiêu thời gian thì đã đến căn hộ Thư Quân. Cô đưa thêm cho tài xế 100 tệ, lúc này phải tốn đến sức mạnh của chín con bò cùng hai con hổ mới có thể đưa Châu Tử Hoành vào phòng. Cuối cùng cô thở dốc, biết rõ ràng anh không nghe thấy gì nhưng vẫn không kiềm được nghiến răng nói: “Rõ ràng là bạn bè nhiều vậy, sao rơi vào tình trạng này thì lại nhớ đến em chứ?”. Cô vừa làu bàu vừa vào nhà tắm, vắt chiếc khăn bông ấm lau gương mặt vô cùng điển trai hoang dã ấy, dường như là để trút nỗi căm phẫn. Cô cố ý mạnh tay hơn chút, kết quả là dường như Châu Tử Hoành cảm nhận được, khẽ thấp giọng rên rỉ trong cổ họng ra ý không hài lòng.
Cô ngừng lại, nhìn từ trên cao xuống, không nói lời nào nhìn anh.
Kỳ thực, cô chưa từng thấy anh say đến mức khủng khiếp thế này. Trước đây cũng có vài lần, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là mượn rượu lằng nhằng làm càn, không mời mà đến chen lấn giường của cô. Hoặc thô bạo ngang ngược cởi bỏ quần áo của cô bắt đầu làm tình đầy mãnh liệt trong tình trạng khước từ của cô.
Còn tình trạng như hôm nay thì là lần đầu tiên.
Thư Quân không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô chỉ im lặng nhìn anh, đột nhiên cảm thấy xa lạ.
Cô phát hiện ra mình không quen đối mặt với Châu Tử Hoành. Cô cũng không có kinh nghiệm chăm sóc người khác.
Đứng ngây người ra bên ghế sofa một lúc, cô mới nghĩ đến ngày mai còn có việc để làm. Bản thân cô nên đi tắm sau đó lên giường đi ngủ. Bởi lẽ, chẳng rõ Châu Tử Hoành nửa đêm có nôn không, cô đành đi lấy thùng rác đặt ngay bên cạnh sau đó chuẩn bị rời đi.
Kết quả, Thư Quân đi được vài bước thì nghe thấy phía sau vọng lại tiếng ngái ngủ.
Cô quay đầu lại theo bản năng, thấy anh vẫn đang ngủ mê mệt, chân mày khẽ nhíu lại, dường như ngủ không yên. Câu nói đó vừa gãy gọn vừa mơ hồ. Cô nghe không rõ, vì thế đành bước tới, cúi xuống trước mặt anh, hỏi: “ Anh nói cái gì?”.
Cô cứ ngỡ anh cần gì đó, nhưng đợi một lúc lâu sau chính vào lúc cô từ bỏ ý định thì làn môi mỏng ấy mới khẽ động đậy.
Cô nín thở tập trung, cứ ngỡ anh muốn nói gì nhưng ngay sau đó đôi mắt sâu thẳm đen nhánh ấy từ từ mở ra.
Ánh mắt Châu Tử Hoành trông không rõ ràng lọt ngay vào gương mặt cô, dường như thiếu tập trung lại dường như đang nhìn vật gì đó xuyên qua cô.
Ánh mắt anh cứ thế mơ màng ngừng lại trong giây lát. Giọng anh trầm thấp, trầm đến mức dường như lẩm bẩm nói với chính mình. Thế nhưng lần này, Thư Quân thật sự nghe thấy rõ ràng.
Anh thì thầm gọi một cái tên: “ Tiểu Mạn…”, giọng điệu như mang chút vẻ thỉnh cầu bịn rịn mà cô chưa bao giờ nghe thấy.
Tim cô đập loạn liên hồi, sau đó mới sực nhớ ra vốn định làm gì. Cô không để ý anh nữa chỉ đứng nhanh dậy xoay người đi vào nhà tắm.
Đến nửa đêm, Thư Quân chợt tỉnh giấc. Nhưng lần này chẳng phải vì mấy ngày liên tục gặp ác mộng. Cô vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng, trong bóng tối mắt nhắm nghiền, cảm nhận bàn tay mát lạnh men theo xương quai xanh, trượt xuống ngực và eo. Đó là cảm giác quen thuộc cùng với hơi thở ấm áp hòa lẫn với men rượu vấn vít phà phà bên cổ. Cô không khỏi nín thở, khi bàn tay trườn xuống vùng nhạy cảm nhất cô mới không khỏi run rẩy.
Giọng điệu thấp trầm đầy sức quyến rũ vang lên bên tai: “Tỉnh rồi à?”.
Cô không nói gì.
Một lúc sau, thân thể cô bị đối phương xoay chuyển thay đổi phương hướng, đổi sang tư thế nằm ngửa đúng ý đối phương nhất.
Cô vẫn nhắm nghiền mắt không cử động còn Châu Tử Hoành cũng chẳng trở mình đè lên ngay lập tức. Anh dường như đã tỉnh rượu, lúc này đang hứng thú cao độ khám phá thân thể cô bằng ngón tay linh hoạt.
Ngón tay anh lang thang dọc theo những đường cong trên cơ thể cô, đầy kiên nhẫn và hứng khởi, tựa như nhà điêu khắc cần mẫn đang chiêm ngưỡng kiệt tác công phu do mình tạo ra. Thư Quân im lặng không nói gì, cô không biết biểu cảm của mình lúc này là gì nữa, thân thể hoàn toàn trần trụi, cô chỉ cảm thấy hơi lạnh, hai tay đặt xuôi hai bên mình, lặng lẽ nắm chặt lấy drap trải giường.
Cô duy trì trạng thái như xác chết khá lâu, mãi đến khi Châu Tử Hoành đẩy đôi chân của cô ra và xâm nhập vào trong, cô mới không khỏi khẽ rên rỉ.
Người đàn ông đang đè lên thân thể ấy cúi rạp đầu hôn lên đôi môi cô, “Anh cứ ngỡ em muốn vờ ngủ mãi chứ”.
Cô nhíu mày, trải qua khoảnh khắc khó chịu ấy, cô nói: “Em thật sự rất buồn ngủ”.
“Mở mắt ra đi.” Anh dường như chẳng nghe thấy lời cô, nói như nửa yêu cầu nửa như ra lệnh.
Hàng my rậm rạp trong bóng tối khẽ rung động, cô khẽ hỏi: “Vì sao?”.
“Lúc này anh thích em nhìn anh.” Anh nói, “Mở mắt ra”.
Anh bắt đầu động đậy, chân mày Thư Quân lần nữa nhíu lại, cô để bàn tay mình vịn lên eo anh, hệt như những lần trước đây.
Cuối cùng theo lời Châu Tử Hoành, cô mở mắt nhìn theo từng động tác và biểu cảm của anh trong bóng tối mãi đến khi kết thúc.
Hôm sau cô dậy và ra k