pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.

ánh sang một bên, giương mắt nhìn theo chiếc taxi chở vị khách nhanh chóng lướt đi. Hai bàn tay cô cho vào túi áo, tình cờ xoay người lại kịp trông thấy chiếc xe thể thao màu đỏ đậu cách mình không xa.
Hai bóng đèn xe chiếu sáng lóa cả mắt, chiếu thẳng vào cô. Cô giơ tay lên che ánh sáng theo phản xạ. Vài giây sau, đèn xe tắt phụt, một phụ nữ từ trong bước ra.
Biểu cảm của cô ấy có chút kỳ lạ, giọng điệu cũng lạ, vì thế Thư Quân nhanh chóng phản ứng lại: “Lẽ nào cậu cũng đến thăm anh ấy?”.
Bạch Hân Vy ngầm thừa nhận.
Thư Quân nói: “Tớ quên mất, hình như bọn cậu đi du học cùng một nơi, đúng không?”. Đây là tin tức cô nghe được từ mấy lần đi họp lớp.
“Nhưng tớ về nước sớm hơn cả anh ấy.”
“Vậy mối quan hệ giữa hai người chắc không tồi?”
“…Cũng tàm tạm.” Khi trả lời câu hỏi này, giọng điệu của Bạch Hân Vy lộ chút băn khoăn, nhưng cô liền nói: “Tớ vào đây, bữa khác lại nói chuyện nhé!”.
Thật ra đó chỉ là câu nói xã giao thôi, bởi lẽ khi cô xoay người rời đi, hai người chẳng lưu lại cách thức liên lạc gì.
Tại một thành phố dân số mấy trăm vạn người thế này, tình cờ gặp nhau lần nữa chẳng phải là chuyện dễ dàng gì.
Đã qua thời gian thăm bệnh từ lâu, nhưng điều này vốn chẳng gây chút trở ngại gì đối với Bạch Hân Vy. Cô có cách lôi kéo quan hệ để có thể thuận lợi tiến vào thang máy bệnh viện.
Trên thực tế, cả cuộc đời cô thuận buồm xuôi gió, địa vị xuất thân cùng gia cảnh tốt đẹp khiến cô gần như chẳng có cơ hội nếm trải mùi vị trở ngại hoặc khước từ. Bởi thế cô thường nghĩ, có phải chính vì vậy bản thân cô không thể nào quên được Bùi Thành Vân?
Là một trường hợp ngoại lệ duy nhất trong cuộc đời cô, anh để lại cho cô ký ức nổi bật và sâu sắc như vậy. Dù cho đau đớn đến cắt da thịt cô vẫn chẳng nỡ từ bỏ.
Hành lang yên tĩnh đáng sợ, cả khu phòng bệnh như chỉ nghe thấy tiếng bước chân của cô.
Đến trước cửa phòng bệnh của Bùi Thành Vân, Bạch Hân Vy chợt dừng lại. Cô đặt tay trên cửa, nhưng chẳng hề có động tác tiến vào. Cô nhìn xuyên qua tấm thủy tinh vuông vuông nho nhỏ trên cánh cửa, nhìn vào căn phòng tối đen. Sau đó xoay người bỏ đi, điệu bộ như chưa từng đến.
Đứng trong thang máy, Bạch Hân Vy chợt cảm thấy hơi mệt, dấu tích để lại sau một đêm làm thêm, lúc này bắt đầu hiện rõ. Lẽ ra cô nên về nhà tắm nước nóng, sau đó lên giường đi ngủ, thế nhưng rốt cuộc cô vẫn chẳng an lòng. Từ khi nhận được tin, cô suy nghĩ mãi cả ngày trời, cuối cùng, sau khi xong việc cô vội lái xe đến bệnh viện theo thói quen dù chẳng hiểu được bản thân mình rốt cuộc đang làm gì.
Ở Bùi Thành Vân, cô chắc chắn không có được thứ mình mong muốn. Vậy thì cố chấp vì cái gì chứ?
Cô thật sự hoài nghi cô mắc nợ anh, mắc nợ từ kiếp trước, hoặc có thể kiếp trước nữa. Cô nhất định thiếu nợ anh điều gì, thế nên kiếp này cô phải trả lại. Dù là ở nước ngoài du học hay sau khi đã về nước, cô đều toàn tâm toàn ý với anh, không giữ lại chút gì, có đôi lúc cả bản thân cô cũng thấy cảm động trước sự si tình của mình.
Thế nhưng, chẳng có ích gì cả.
Thế giới tình cảm của Bùi Thành Vân sâu thẳm tựa biển khơi, còn sự cố gắng của cô chỉ là hòn đá nhỏ, có ra sức ném xuống cũng chẳng thể gợn được chút sóng nào.
Thật khiến người khác nản lòng!
Cô suy ngẫm, rồi cũng sẽ có ngày, khi bản thân quá nản chí thì sẽ từ bỏ thôi!
Ra khỏi cổng, thấy Thư Quân vẫn đang đợi bên đường. Lúc này thật sự rất khó đón xe. Bạch Hân Vy âm thầm tiến đến trước, nói: “Đi đâu? Tớ tiễn cậu”.
Hai người bạn học cũ, đề tài trò chuyện lại chẳng có nhiều. Bạch Hân Vy bật nhạc, trong xe bao trùm giọng hát trong trẻo của một ca sĩ nước ngoài. Thư Quân hơi kinh ngạc mỉm cười nói: “Cậu cũng thích anh ta à?”.
“Không phải.” Bạch Hân Vy nắm chặt lấy vô lăng, lạnh nhạt nhìn thẳng vào mắt đối phương nói: “Đây là bài hát Bùi Thành Vân thích nhất”.
“Ồ.” Thư Quân gật gù, một sự hiểu biết nào đó chạy vòng trong đầu óc cô với nét vẽ sinh động. Kết quả là Bạch Hân Vy đột nhiên quay sang nhìn cô, giọng điệu vẫn bình thản: “Bọn tớ đã từng ở bên nhau”.
Thư Quân khẽ sững người, vẫn mỉm cười: “Tớ cũng đoán ra rồi”.
“Nhưng anh ấy khó gần quá!”
“Hình như là thế.”
“Anh ấy là người không để tâm gì đến cảm nhận của người khác, thường khiến người khác khó chịu, thật sự rất khó chịu.”
“Trước giờ là thế, trước đây tớ nhận ra rồi.”
“Nhưng tớ nhẫn nhịn anh ấy ba năm trời.”
“Nhưng như vậy chẳng giống cá tính của cậu, nếu tớ nhớ không nhầm.”
“Tớ cũng cảm thấy thế.”
Bạch Hân Vy rốt cuộc dừng xe lại, quay đầu nhìn Thư Quân, khóe môi nhoẻn lên nụ cười tự giễu: “Tớ chẳng biết vì sao lại nói với cậu những điều này, nhưng mà nói xong lại cảm giác thật dễ chịu. Cảm ơn cậu”.
“Cảm ơn gì chứ?” Thư Quân cũng nhìn cô, “Chuyện riêng tư cá nhân, cậu lại nói được với tớ, tớ cũng cảm thấy lạ nữa là”.
Lần này thì Bạch Hân Vy chẳng tiếp lời.
Lý do ư? E là ngay cả cô cũng chẳng rõ nữa. Nhưng thật sự vô cùng kỳ diệu, từ sau khi ra khỏi bệnh viện cơn tức giận đè nén trong lồng ngực, lúc này đây đột nhiên biến mất đi phần nào.
Có lẽ nhiều n