XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.

hơn, cuối cùng không kiềm được đáp trả: “Lúc này là lúc nào rồi hả, anh muốn làm gì?”.
Anh khẽ cúi đầu, mái tóc đen trước trán lạnh ướt mồ hôi, chân mày nhíu lại, giọng điệu lạnh lùng: “Anh không muốn em ở đây”.
“Vì sao?” Cô hoài nghi thốt lên.
Anh không nói gì nữa, dần dần, dường như cuối cùng đã hồi phục lại sức lực mới đứng thẳng người dậy, đặt tay lên bàn tay cô.
Bởi vì mồ hôi chảy ra, lòng bàn tay của anh toát ra cảm giác mát lạnh, gương mặt trắng bệch điển trai nhìn nghiêng tựa như ánh trăng sáng trước bệ cửa sổ. Anh không nhìn cô, chỉ hỏi nhạt: “Với ai em cũng chăm sóc tận tình chu đáo thế này sao?”.
Cô ngẩn người, hồi lâu sau mới lắc đầu: “Đương nhiên không phải”.
“Thế nên, anh là đặc biệt đúng không?”Anh thở thều thào, giọng điệu càng lạnh nhạt: “Anh không muốn vậy!”. Cô cảm nhận được ngón tay anh vô tình nắm chặt lại, mồ hôi lạnh dường như thẩm thấu xuyên qua da cô.
Anh đẩy cô ra: “Trước đây từ rất lâu rồi, anh đã biết chúng ta không thể nào rồi. Em không cần thiết phải đối xử tốt với anh”.
“Anh không thích nhận sự chăm sóc của em ư?” Rốt cuộc cô cũng hiểu ra ý của anh.
“Đúng thế.” Câu trả lời của anh kiên quyết, dứt khoát, sau đó một tay nhấn vào lồng ngực, chậm rãi lết đến bên giường nằm nghiêng xuống.
Thật ra chỉ là vài bước đi ngắn nhưng anh đi lại vô cùng khổ sở. Sau khi lên giường anh thở sâu hồi lâu, sắc mặt trắng bệch càng làm nổi bật lên đôi mắt sâu thẳm u ám. Tinh thần của anh không vui, gương mặt toát lên vẻ mỏi mệt.
Thư Quân không khỏi ngây người ra, đây là lần đầu tiên anh phát bệnh trước mặt cô, cũng là lần đầu tiên để lộ ra dáng vẻ yếu đuối bất lực.
Tuy còn rất nhiều lời muốn nói nhưng cô vẫn đi đến bên đầu giường, hỏi: “Giờ phải uống thuốc nào?”.
Anh không trả lời, ánh mắt phức tạp lướt qua gương mặt cô.
Cô hết cách, đành nhấn chuông nhưng nhanh chóng bị anh ngăn lại.
“Em nghe vẫn không hiểu ư?” Anh nhìn cô, dù giọng điệu thấp khàn nhưng vẫn nghe thấy trầm trầm mất cả kiên nhẫn: “Em vốn dĩ không nên đến đây”.
“Vì sao?” Cô chau mày liếc nhìn anh. “Là bạn bè, đến thăm anh cũng không nên sao? Lẽ nào chỉ có những lúc sức khỏe anh bình thường chúng ta mới gặp nhau?”
Cô chẳng hiểu đây là thứ lô gic gì, vả lại phản ứng của anh cả ngày nay cũng hoàn toàn khác thường, khiến cô chẳng biết thế nào.
“Em không hiểu đâu.” Hồi lâu sau, ánh mắt Bùi Thành Vân khẽ u ám, rốt cuộc chuyển sang chỗ khác.
“Đúng vậy”, cô nói giọng không vui, “cũng như em chẳng thể hiểu vì sao trước mặt mọi người anh cứ vờ ra vẻ mình rất khỏe”.
“Không phải mọi người.”
“Cái gì cơ?”
“Anh chỉ giả vờ trước mặt em mà thôi.” Nói xong anh mỉm cười. “Lúc đầu là vậy, đến giờ vẫn vậy. Anh chỉ không muốn em trông thấy dáng vẻ sắp chết của mình thôi.”
Lại nhắc đến từ đó!
Thư Quân kinh ngạc khó hiểu, thật ra cô chẳng phải người mê tín nhưng cứ nghe anh nhắc đến từ này, cô cảm thấy sợ hãi.
Anh lại liếc nhìn cô, gương mặt lộ lên vẻ mỉa mai, chợt nói: “Nếu như chỉ là bạn bè, vậy thì em chỉ cần làm tròn nghĩa vụ của bạn bè là được rồi, anh không cần em phải cố ý ở lại săn sóc anh”.
“Nhưng mà…”
“Anh mệt rồi.” Anh ngắt lời cô không chút khách sáo, ra vẻ tiễn khách. “Em về đi, chứ không anh chẳng nghỉ ngơi thoải mái được.”
Cửa phòng bệnh khẽ mở ra rồi lại khẽ khàng đóng lại.
Nửa đêm khuya khoắt, không khí chìm ngập trong mùi thuốc khử trùng.
Bùi Thành Vân ấn tay trên lồng ngực không kiềm được cơn ho khan nổi lên, mỗi lần dùng sức đều dường như chèn ép lấy con tim kéo theo những cơn đau quen thuộc không dứt.
Không nên tiếp tục hy vọng nữa. Anh suy nghĩ.
Trước đây bản thân anh còn có ý định muốn bù đắp lại những lỗi lầm trong quá khứ, mong chờ giữa anh và cô lại tiếp tục mối tình đã từng lướt qua vai nhau ấy.
Dù rằng chỉ có một chút cơ hội, dù rằng thời gian vui vẻ không dài, anh cũng nguyện cố gắng nếm thử. Thế nhưng, rốt cuộc vẫn là bản thân anh sai rồi.
Anh mệt mỏi nhắm nghiền mắt, bỏ mặc cơn đau trong lồng ngực âm ỉ lặng lẽ, sau đó lan tỏa ra từng ngóc ngách dây thần kinh, hệt như những lần trước đây.
Anh vốn chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, những cơn đau ngày càng xuất hiện thường xuyên hơn rốt cuộc cũng khiến anh tỉnh táo ra. Thật ra càng gần với cô thì lại càng đem hy vọng đến cho anh. Niềm hy vọng với anh lúc này mà nói chẳng khác gì sự đả kích sâu sắc nhất.
Hướng nhìn về phía ốc đảo trước mặt nhưng lại chẳng tài nào uống được ngụm nước, việc này càng đáng sợ hơn chết khát giữa sa mạc vô biên vắng lặng.
Cô chính là ốc đảo của anh.
Còn anh, từ rất lâu trước đây, đã xác định mãi mãi chẳng thể nào tiến đến gần.



EM KHÔNG ĐÙA NỮA
Cô chỉ cảm thấy sức nặng đè nén trong lồng ngực trước đây rốt cuộc đã giảm đi nhiều, thế nhưng dần dần nỗi đau đớn lại càng rõ nét hơn.
Nửa đêm, đường phố trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Thư Quân đứng bên đường chật vật lắm mới đón được taxi, kết quả bị một người nhà bệnh nhân giành lấy trước. Người ấy ôm lấy đứa trẻ vào lòng, lẽ đương nhiên cô phải tr