Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
hìn các fan hâm mộ. Ngay lúc ấy nhận được tin nhắn của trợ lý Tiểu Kiều, cô hứng chí phấn khởi đọc tên những thiên vương thiên hậu cho Tiểu Kiều nghe.
Lễ hội kết thúc, về đến khách sạn cũng đã gần nửa đêm, Thư Quân tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ thì chuông cửa reo.
Muộn thế này rồi… cô ngạc nhiên, hướng ánh nhìn thăm dò ra ngoài, cơn buồn ngủ nặng nề kéo đến.
Ngoài cửa, người đàn ông điển trai nho nhã đang nhướng mày, trên người toát ra thoang thoảng hơi rượu, giọng điệu khẽ trầm: “Làm gì mà như gặp phải ma thế?”.
“Sao anh lại đến?”
Anh xuất hiện tại đây, đương nhiên còn làm người ta hú hồn hơn cả ma nữa. Không để tâm đến những việc khác, cô kéo anh vào phòng theo phản xạ, vội vàng khóa cửa. Lúc này mới ôn tồn nói với anh: “Bị người khác thấy em chết chắc đó. Anh đến làm gì vậy?”.
“Em sợ cái gì?” Châu Tử Hoành chẳng để tâm, thuận tay tháo cà vạt ngồi xuống sofa. ”Có nước sôi để nguội không?”
Trước lúc đi tắm có đun một ấm nước, cô vừa rót nước vừa quan sát gương mặt anh. Lúc này mới phát hiện có điều gì không ổn. Dáng vẻ anh dường như rất hiếm khi mỏi mệt, tựa mình vào sofa nhắm nghiền mắt. Ánh đèn hắt ra những bóng râm khi mờ khi tỏ trên mặt anh, mày khẽ chau lại.
Cô đưa cốc nước cho anh, thuận miệng hỏi: “Uống rượu à?”.
“Ờ.” Anh thấp giọng đáp trả, uống hai ngụm nước, đầu mày vẫn chưa dãn ra. “Có thuốc dạ dày không?”
Cô khẽ sững người: “Anh đau dạ dày à?”.
“Hơi hơi, hồi tối uống nhiều quá!”
“Nhưng mà ở đây không có thuốc”, cô ngừng lại rồi lại nói: “Trước đây em không biết anh đau dạ dày”.
“Là vì em chẳng quan tâm đến anh.” Anh khẽ giương mắt nhìn cô, oán trách nửa thật nửa đùa, dường như tạm thời quên đi mâu thuẫn lớn kẹp giữa hai người.
Cô nghĩ, anh quả thật đã uống quá nhiều.
Nhưng đã muộn thế này rồi, siêu thị trong khách sạn cũng đã đóng cửa rồi, cô lại không rành đường sá khu vực quanh đây, vốn dĩ chẳng biết ở đâu có tiệm thuốc phục vụ suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ.
Cuối cùng anh nói: “Không sao, nghỉ một lát là khỏe thôi”.
Quả là mạo hiểm quá mức, tối nay khách sạn này tập trung nhiều ngôi sao, mà cô lại ở cùng một phòng với anh. Xung quanh còn có những nhân viên khác của công ty, bên ngoài khách sạn thì đầy rẫy những ký giả săn tin. Thư Quân thấy mình nhất định là điên mất rồi, nếu không thì bị bùa mê thuốc lú rồi mới không đuổi anh đi.
Thế nhưng đến sáng hôm sau, tình trạng Châu Tử Hoành không thấy có biến chuyển, thậm chí còn bị sốt nhẹ nữa.
Cô khó xử nói: “Giờ làm thế nào?”.
Theo lịch trình định sẵn, cô phải nhanh chóng xuất phát ra sân bay. Quả nhiên vài phút sau đó, bên ngoài đã có đồng nghiệp ấn chuông cửa. Cô liếc nhìn người đang nằm trên giường, đành đáp trả một tiếng rồi ra mở cửa.
Mãi đến khi xua đuổi được đồng nghiệp đi khỏi, cô quay trở lại thấy Châu Tử Hoành đã đứng dậy.
“Anh muốn làm gì?” Cô chau mày hỏi.
Động tác mặc quần áo hơi chậm rãi, hiển nhiên cơn đau dạ dày vẫn đang hoành hành, lại thêm cơn sốt. Kỳ thực sắc mặt rất không tốt, nhưng đã tỉnh rượu và tỉnh táo hoàn toàn. Châu Tử Hoành chủ động tìm cô và bỡn cợt cô giờ đã biến mất rồi. Anh đổi sang gương mặt lạnh lùng bình tĩnh chỉ liếc nhìn cô một cái: “Anh còn có hẹn”.
Cô nhẫn nhịn, rốt cuộc vẫn nói lời lẽ quan tâm: “Bộ dạng anh thế này còn ra ngoài ư?”.
“Khỏi lo”, anh lướt qua bên cô, đi ra đến cửa mới quay đầu lại nói: “Cho dù bị người khác trông thấy, anh cũng không để bọn họ chộp được đâu”.
Quả là ngu xuẩn quá đi mất! Cô cắn răng thầm nghĩ. Cũng chỉ có người ngu xuẩn như mình là cùng, chuyện đã đến nước này mà vẫn còn để tâm đến người khác. Còn trong mắt anh, e là cô đã sớm trở thành người “có cũng như không” rồi. So với mối quan hệ bạn tình trước đây cũng chẳng bằng.
“Sao nào, tối qua anh đại giá quan lâm, chính là để biểu hiện sự thần thông quảng đại của anh sao?” Phản ứng của cô vốn không tệ, lúc này lại bị người khác cố tình xuyên tạc ý tốt của mình, cô không khỏi vừa thẹn vừa giận, dứt khoát vòng tay trước ngực “phản kích”.
Bàn tay phải dừng trên nắm đấm cửa, Châu Tử Hoành đột nhiên mỉm cười, nhướng mày gặng hỏi: “Lẽ nào em luyến tiếc anh?”.
“Anh thấy có phải thế không?”
“Không thì anh nên hiểu thế nào về sự quan tâm của em đây?”
“Không giống với những người khác, dù sao thì, em vẫn niệm chút tình xưa nghĩa cũ.”
“Ồ, là vì như thế à? Anh lại ngỡ rằng em đang bù đắp cho những lỗi lầm của anh trai mình cơ đấy.”
“Anh ấy phạm lỗi gì?” Cô chợt lạnh mặt hỏi ngược lại.
Ánh mắt anh toát lên thần sắc vô cùng kỳ lạ, mở cửa ra rồi nói với cô: “Trước khi anh cảm thấy là đủ thì em vẫn còn rất nhiều thứ phải bù đắp đấy”. Nói xong đầu không ngoảnh lại sải bước rời đi.
Máy bay vừa tiếp đất, điện thoại của Mạc Mạc ráo riết gọi đến. Thư Quân thậm chí không kịp về công ty báo danh liền đi thẳng đến bệnh viện. Mạc Mạc đứng ngay cổng chờ cô, sau đó đưa cô đến phòng bệnh.
Bùi Thành Vân vừa ngủ không lâu, Quách Lâm ngồi cạnh trông thấy bọn họ ra hiệu, ra ngoài nói chuyện.
Hiển nhiên anh không nghĩ là cô, Bùi Thành Vân ngẩn ra một hồi