Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.

g bên ngoài xe đợi cô. Chung Lăng toát hết mồ hôi vì cuống, tay càng kéo mạnh hơn, nhưng không hiểu tại sao, càng cuống càng không mở được. Cô cắn chặt môi, đành phải cầu cứu Hạ Dương: “Này, hộ cái”.
Hạ Dương lại phải chui vào xe, thấy Chung Lăng trong tình trạng dở khóc dở cười, bất giác miệng lại nhếch lên.
Chung Lăng trợn mắt: “Cười cái gì mà cười, tại con xe còm của anh đấy”.
Hạ Dương nhẹ nhàng nói: “Đúng, đúng”. Rồi anh cúi xuống, tay cầm hai đầu dây an toàn và kéo nhẹ. Một lần, hai lần, vẫn không được.
“Rốt cuộc anh có làm được không?” Chung Lăng bực bội hỏiỂ
“Đừng cuống, sẽ ổn ngay thôi.”
Cơ thể Hạ Dương thoang thoảng mùi hương bạc hà xen lẫn hương trà thơm mát, vì khoảng cách rất gần nên Chung Lăng cảm nhận được rất rõ. Đột nhiên mặt cô đỏ bừng, cô cao giọng hỏi để giấu đi vẻ ngượng ngùng: “Anh xong chưa vậy?”
“Xong ngay đây.” Hạ Dương cũng đang rất cuống.
“Hai người đang làm gì vậy?”
Một ánh đèn chói mắt chiếu lên cửa kính ô tô, Chung Lăng nheo mắt lại, vội đưa tay lên che mắt theo phản xạ.
Đúng lúc này, nghe thấy tiếng “cạch”, cuối cùng dây an toàn đã được mở ra.
Chung Lăng thở phù một tiếng.
Cửa xe mở ra, một ông già tuổi đã cao nhìn họ bằng ánh mắt nghi ngờ: “Hai người vừa làm gì trong xe vậy?”
Hạ Dương luống cuống đáp: “Cởi dây an toàn”.
“Vậy hả?” Nét mặt ông già lộ rõ vẻ không tin.
Hạ Dương chẳng buồn giải thích với ông ta, khóa xe rồi đi thẳng vào trong.
Chung Lăng bị kéo đi loạng choạng, liền thắc mắc: “Ông ta tưởng chúng ta đang làm gì chứ?”
Câu hỏi này lập tức khiến Hạ Dương mặt đỏ tía tai.
Lần này vẫn là ông Triệu, trưởng phòng mua sắm máy móc đón tiếp họ. Chỉ có điều lần này, sắc mặt ông ta rất khó coi, khi Hạ Dương vỗ mạnh vào vai, ông ta không nói gì với anh nữa.
Không đợi Hạ Dương lên tiếng, Chung Lăng tự giác lấy bút và sổ ra ghi chép. Cô ngồi xổm dưới đất, ghi hết các số liệu vào cuốn sổ, đồng thời cũng truyền đạt một số thông tin quan trọng cho Hạ Dương, Hạ Dương lại phản hồi những kết luận có được trong máy tính cho cô, hai người phối hợp rất nhịp nhàng.
Đột nhiên Hạ Dương ghé sát vào tai cô nói: “Không ngờ sự cố lần này lại kinh động đến tại của giám đốc mua sắm của Micro”.
Chung Lăng dừng tay, nhìn theo hướng Hạ Dương đang ngó, trước cửa phòng sạch, có một người đàn ông chừng trên dưới ba mươi tuổi đang đứng, mũi diều hâu, ánh mắt sắc lạnh.
Dường như nhiệt độ xung quanh anh ta cũng giảm đi mây độ, Chung Lăng ác khẩu nói: “Gã kia hoặc là bị táo bón kinh niên, hoặc là dây thần kinh trên mặt bị làm sao đó”.
Hạ Dương cố gắng nhịn cười, vai hơi rung lên, nhịn cười khá vất vả.
Chung Lăng bình thản liếc anh chàng một cái: “Có gì là đáng cười đâu”.
Hạ Dương thôi không cười nữa, nghiêm mặt nói: “Đúng là không có gì đáng cười, chẳng qua vì thấy hiếm khi cô khôi hài như vậy, tôi phải cổ vũ chứ”.
“Anh đừng có bẻm mép nữa, có thể nhận thấy anh chàng giám đốc kia rất không hài lòng vói anh.”
“E rằng anh ta không hài lòng với cả tập đoàn Hiển Dịch chứ không phải chỉ một mình tôi đâu.” Hạ Dương mỉm cười, nhưng cũng không giấu nổi vẻ lo lắng.
Chung Lăng lại nhìn ra phía ngoài, phát hiện thấy người đó đã bỏ đi.
Vì sự cố giông như lần trước nên Hạ Dương đã nhanh chóng tìm ra vấn đề, sau khi điều chỉnh lại, thiết bị hoạt động trở lại bình thường.
Sau khi ký tên trên giấy bảo trì, dường như ông Triệu muốn nói gì đó vớỉ Hạ Dương, nhưng ngập ngừng một lát lại thôi.
Sau khi lên xe, Hạ Dương hỏi: “Tôi về công ty, còn cô thì sao?”
“Chúng ta cùng chung ý nghĩ đấy, mau lên thôi.” Chung Lăng muốn liên hệ ngay với tổng công ty, báo cáo tình hình cụ thể, mặc dù nói hiện tại vẫn chưa có công ty nào tố cáo sự cố của thiết bị, nhưng hàng loạt vấn đề xảy ra ở công ty Micro đã đủ để phải đề cao cảnh giác.
Luân Đôn và Thượng Hải chênh lệch nhau tám tiếng đồng hồ, bây giờ đang là ba giờ chiều bên đó, Chung Lăng nối mạng và nói chuyện qua màn hình với Johnson.
Đầu tiên cô tường thuật lại khái quát tình hình sự cố xảy ra liên tục trong những ngày qua tại công ty Micro, thực ra hôm qua cô đã báo cáo nội dung cho trụ sở chính, nhưng rõ ràng việc này vẫn chưa được coi trọng.
Khi phân tích nguyên nhân xảy ra sự cố, gặp những thuật ngữ khó giải thích hoặc những chỗ Chung Lăng không hiểu, Hạ Dương liền bổ sung kịp thời, ở Hạ Dương toát lên vẻ tự tin rất tự nhiên, không hề tỏ ra sợ hãi trước sếp lớn của tổng công ty. Giọng anh từ đầu đến cuối rất bình thản, không rụt rè, không cao ngạo, nụ cười luôn nở trên môi.
Chung Lăng bất giác tự hỏi, không hiểu anh chàng là người như thế nào.
Mãi cho đến khi cuộc đối thoại giữa Hạ Dương và Johnson kết thúc, dường như Chung Lăng vẫn chìm trong dòng suy tư của riêng mình.
“Ê, cô nhìn tôi chằm chằm năm phút mà chưa hề chớp mắt rồi đấy, trông ghê quá.” Hạ Dương bình thản ngả người xuống ghế, giọng châm chọc.
Lúc này Chung Lăng mới trở về với thực tại, mặt hơi đỏ nói: “Nói xong rồi à?”
“Ừ, Johnson hỏi cô có muốn nói gì thêm nữa không, hỏi ba lần mà cô chẳng có phản ứng gì,