Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1868 lượt.
n Chỉ Quân đã nhấp nháy trên màn hình điện thoại.
Tiếng chuông nghe rất vang trong không gian tĩnh mịch, Chung Lăng liếc Hạ Dương một cái rồi lặng lẽ nghe máy.
“Alô.”
“Đồ chết tiệt, sao bây giờ mới chịu nghe máy.”
Tiếng quát như tiếng gào thét của sông Hoàng Hà làm Chung Lăng giật mình, suýt thì làm rơi điện thoại xuôhg đất, Chung Lăng ngượng ngùng hắng giọng, lại liếc Hạ Dương cái nữa, anh chàng vẫn đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, dường như không nghe thấy động tĩnh phía bên cô.
“Có gì thì cứ bình tĩnh nói xem nào, bạn Quách Chỉ Quân.” Chung Lăng cười giả lả, chơi với nhau lâu rồi, cô biết rất rõ mỗi khi Chỉ Quân lên cơn điên thì tuyệt đôì không được gây gổ.
\'Tại sao cậu lại xảo quyệt như vậy, thay đổi địa chỉ đi ăn mà không thông báo cho mình, báo hại mình đợi hơn ba tiếng đồng hồ, lại còn vứt Lâm Sâm ở nhà một mình nữa, cậu đối xử với mình thế hả?” Quách Chỉ Quân nổ một tràng dài như bắn súng liên thanh, không hề dừng lại giữa chừng.
Chung Lăng khóc dở mếu dở: “Tiểu thư ơi, sao dạo này nàng ăn nói gì mà uyên thâm thế, tha lỗi cho sự ngu dốt của mình, mình chẳng hiểu gì cả”.
Sau khi nghe Chỉ Quân giải thích một hổi, cuối cùng Chung Lăng đã hiểu đầu đuôi sự việc.
Sau khi tan sở, Quách Chỉ Quân đã có mặt từ sớm ở nhà hàng để phục kích, muốn chiêm ngưỡng nhân vật mà Chung Lăng đã hẹn. Ai ngờ, nước trà uống hết ấm này đến ấm khác, bị nhân viên nhà hàng lườm hết lần này đến lần khác mà vẫn không thấy bóng dáng Chưng Lăng đâu. Đến khi đói mờ mắt định gọi mấy món ăn cho bõ tức thì phát hiện ra vì đi vội quá, quên cả ví tiền ở bàn làm việc, cuối cùng đành phải tiu nghỉu chuồn mất trước ánh mắt nảy lửa của nhân viên nhà hàng.
Không nghe thì thôi, nghe xong Chung Lăng liền cười ngặt nghẽo.
“Còn cười được à?” Chỉ Quân cay cú nói.
Chung Lăng vui không sao kể xiết: “Ai bảo cậu thích nhòm ngó chuyện của người khác như vậy, đáng đời”.
Quách Chỉ Quân nói: “Nếu cậu nói sớm thì mình đã không xui xẻo như thê*\'.
Chưng Lăng tưởng tượng ra cảnh cô nàng Chỉ Quân vốn rất sĩ diện mà phải tiu nghỉu bỏ về trước ánh mắt coi thương của bá quan văn võ như thế nào, không thể nhịn nổi cười.
Hạ Dương ngẩng đầu lên nhìn Chung Lăng, anh chưa bao giờ nhìn thấy cô cười rạng rỡ như thế.
Quách Chỉ Quân cười gằn: “Chung Lăng, cậu muốn chết đúng không?”
“Không dám, muộn thế này rồi mà cậu còn chưa ngủ à?” Chung Lăng vội lảng sang chủ đề khác.
“Một là không gọi được cho cậu cũng thấy lo, hai là sau khi về nhà lại lôi Lâm Sâm đi ăn đêm xả hận, đang đợi cho ngót bụng đây”
Chung Lăng biết Chỉ Quân quan tâm đến cô thật lòng, cũng hiểu chỉ trước mặt cô, Chỉ Quân mới có thể nói chuyện thoải mái, không nề hà bất kỳ điều gì như vậy. Cô ái ngại đáp: “Điện thoại hết pin, không phải cố tình không nghe điện thoại của cậu đâu”.
“Thôi thôi, biết lỗi là tốt rồi.” Quách Chỉ Quân hào hứng nói, gạt ra khỏi đầu mọi nỗi ấm ức.
“Muộn rồi, mau nghỉ đi thôi.”
“Ok, cậu cũng ngủ sớm đi.”
Chung Lăng chưa kịp mừng thầm thì Chỉ Quân lại nói tiếp: “Đừng tưởng mình mắc chứng bệnh đãng trí của người già, ta phải lấy lại sức để ngày mai còn hỏi tội cậu. Phụ nữ không ngủ đủ sẽ nhanh già lắm, chúc ngủ ngon”.
“…” Chung Lăng lấy tay giật tóc, lần thứ “n” tự đặt dâu hỏi kết bạn với cô nàng này rốt cục là niềm hạnh phúc hay nỗi bất hạnh đây. Cô thở phù một tiếng, tiếp tục uống côc trà sữa đã nguội.
“Rất hiếm khi thấy cô cười thích thú như vậy.” Hạ Dương nhướn mày.
Chung Lăng mỉm cười: “Vậy hả?”
Hạ Dương chợt đứng phắt dậy rồi tiến lại gần cô, miệng cười tủm tỉm.
Chung Lăng có cảm giác như tim đập nhanh hơn.
Hạ Dương đã rút ngắn khoảng cách giữa hai người, đưa tay lên, Chung Lăng cảm thấy người run bắn lên.
“Miệng cô dính cái gì kìa.” Ánh mắt Hạ Dương sâu thẳm, anh lấy giấy ăn thấm nhẹ lên môi cô.
Chung Lăng vội vàng đưa tay ra: “Để tôi tự lau”. Tim đập loạn xạ, dường như mỗi lúc một mạnh hơn.
Ý cười dịu dàng trong mắt Hạ Dương lan tỏa: “Ừ”.
Chung Lăng đưa mắt nhìn xuống, lau đi lau lại, trái tim vẫn không nằm trong phạm vi kiểm soát của cô.
Hạ Dương ngồi xuống, miệng vẫn mỉm cười.
Chung Lăng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, tay nắm con chuột nhưng đầu óc lại để đâu đâu.
“Cô ngủ một lát đi, nếu Johnson gọi, tôi sẽ giải quyết, nếu không đối phó được, tôi sẽ gọi cô.” Hạ Dương nói rất thấu tình đạt lý.
Chung Lăng trầm ngâm một lát: “Mình có thể thay phiên nhau trực, ba giờ anh gọi tôi dậy nhé”.
“Tôi không ngủ, tuần tới có một lô thiết bị mới về. Tôi phải đi lắp ráp, chạy thử, bây giờ đang có thời gian, tôi tranh thủ xem ít tài liệu.” Hạ Dương vừa nói vừa cười mỉm.
“Vậy à.” Chung Lăng nheo mắt, không nói thêm gì nữa.
Hạ Dương chỉ vào quầng mắt đen của cô nói: “Bạn cô nói đúng đấy, con gái phải quan tâm đến vấn đề chăm lo cho sắc đẹp.” Giọng anh chàng vô cùng chân thành nhưng Chung Lăng vẫn thấy hận lắm, sự quan tâm và chu đáo của Hạ Dương không thể che giấu bản chất ác khẩu của anh ta.
Chung Lăng hậm hực tắt máy rồi nằm xuống sofa.
Hạ Dương nở một nụ cười dịu dàng