Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.
, đứng dậy điều chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao hơn mấy độ rồi tắt đèn.
Chung Lăng yên tâm nhắm mắt lại rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm, Chung Lăng thức giấc giữa giai điệu êm ái, du dương.
“Chào buổi sáng.” Giọng nói dịu dàng, dễ nghe từ trên đỉnh đầu vọng lại.
“Xin chào.” Chung Lăng dịch người, chiếc áo đắp trên người rơi xuống, phảng phất hơi thở ấm áp quen thuộc.
Hạ Dương chỉ vào bộ đồ vệ sinh cá nhân đầy đủ trên bàn: “Đi đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng”.
Chung Lăng hơi ngơ ngác trước cảnh tượng này, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi vào WC.
Chung Lăng nói với vẻ đầy lo lắng: “Đến giờ vẫn chưa có thông tin gì, xem ra không ổn đâu”.
Hạ Dương chớp mắt: “Cô đừng kỳ vọng mười hai giờ đêm Johnson vẫn chưa đi ngủ, tuổi già không chịu được đâu”.
Chung Lăng bật cười trước giọng điệu nghiêm túc của anh chàng: “Johnson ghét nhất bị nói là già, ông ta mà nghe thấy anh nói như vậy chắc chắn sẽ mời anh đi tìm việc chỗ khác ngay lập tức”.
Hạ Dương cười lớn, vẫn giữ nguyên dáng vẻ lãng tử đó.
Sắp đến giờ làm, Hạ Dương thu dọn đồ đạc của mình: “Tôi về phòng đây, có việc gì cần giúp cứ gọi nhé”.
Chung Lăng mỉm cười: “Ok”.
Một câu nói của anh đã nhẹ nhàng xóa bỏ nỗi bất an trong lòng cô, sự quan tâm và chu đáo của anh khiến cô đã có sự thay đổi lớn trong cái nhìn về anh.
Cấp trên vẫn chưa có thông tin gì, mãi đến bốn giờ chiều, Tôn Vi, thư ký của Hướng Huy mới gọi điện thoại thông báo cho Chung Lăng sang phòng phó tổng giám đốc ngay.
Chung Lăng vội nhắn tin cho Hạ Dương trên MSN: Sếp Hướng tìm tôi, chắc là chuyện của Micro.
Eric Xia: Chuyện này sếp biết cũng là điều bình thường.
Không hiểu tại sao, Chung Lăng cảm thấy có cái gì đó rất sợ Hướng Huy. Có lẽ là do anh ta nắm quyền sinh quyền sát trong tay.
Tôi sang trước đây, có gì sẽ trao đổi với anh sau.
Ok.
Đây là lần đầu tiên Chung Lăng nhìn thấy Tôn Vi kể từ hôm phê bình cô ta trước mặt bá quan văn võ.
Phòng làm việc của phó tổng giám đốc nằm ở vị trí trong cùng, bình thường không có chuyện gì, Chung Lăng sẽ không sang đây. Bản thân cô cũng không muốn tiếp xúc với cô ta, ngoài lúc họp hành, cả tuần không gặp cũng là điều bình thường.
Nét mặt Tôn Vi tỏ rõ vẻ ngại ngùng, chắc là vẫn nhớ chuyện lần trước. “Giám đốc, sếp đang có việc phải ra ngoài một lát, chị cứ vào phòng anh ấy ngồi nhé.”
“Ok.” Chung Lăng cười rất bình thản, chuyện lần trước cô không có gì sai, thế nên trước mặt Tôn Vi, cô không hề tỏ ra áy náy.
“Chị uống cà phê hay trà?”
“Không cần đâu, cô cứ bận việc của cô đi.” Chung Lăng khách khí đáp.
Phòng làm việc của Hướng Huy rộng rãi và đơn giản, gần như không có vật bài trí gì thừa. Trên bàn có hai chiếc máy tính, một cốc uống trà, một cuốn sổ cũ và một chiếc bút ký tên. Công văn giấy tờ được xếp rất gọn gàng ở góc bàn, mặt bàn sạch bóng, có thể nhận thấy chủ nhân là người rất thích sạch sẽ.
Trên bàn phím máy tính có đặt một chiếc điện thoại di động, kiểu cách khá đơn giản. Phía dưới là một dây đeo mảnh, Chung Lăng giật mình dụi mắt, nhìn kỹ lại, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đó là sợi dây đeo điện thoại cỏ bốn lá hết sức giản dị chỉ cần bỏ ra mười tệ là có thể mua ở các cửa hàng nhỏ.
Cô ngần ngừ hồi lâu, rồi từ từ đưa tay ra cầm chiếc điện thoại lên.
Dây đeo điện thoại rất bình thường, nhưng vì một chiếc lá trong đó đã gãy mất một miếng nên trông rất xấu xí.
Nụ cười trên môi Chung Lăng lập tức tắt ngấm, mặc dù sự việc đã trôi qua lâu lắm rồi, nhưng cô vẫn nhớ, hồi ấy cô đã từng hỏi người sở hữu chiếc điện thoại rằng tại sao lại móc sợi dây bị sứt một miếng này vào điện thoại.
Anh ấy không trả lời, nhưng nét mặt đượm vẻ buồn bã, cô đơn, có thể thấy tầm quan trọng của sợi dây này với anh ấy.
Chung Lăng cắn chặt môi, vấn đề từ lâu chưa thể làm rõ, lúc này đã hai năm rõ mười.
Đúng lúc này, cô nghe thấy có tiếng bước chân ngoài cửa, không kịp nghĩ gì, cô vội đặt chiếc điện thoại trở về chỗ cũ.
Hướng Huy đẩy cửa bước vào, Chung Lăng hít một hơi thật sâu.
“Để cô phải đợi lâu quá.” Giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm, rất giống phong cách nho nhã của anh ta.
“Không, không sao.” Tự nhiên Chung Lăng không dám nhìn vào đổi phương.
Hướng Huy cầm chiếc điện thoại lên, vân vê một cách vô thức rồi chậm rãi nói: “Vừa nãy Johnson gọi điện cho tôi, chuyện bên Micro hơi rắc rối”.
Chung Lăng cố gắng gạt hết những chuyện khác ra khỏi đầu: “Sếp, tình hình cụ thể thế nào?”
Hướng Huy bất giác cau mày: “Micro đưa ra yêu cầu bồi thường vì đã làm lỡ công việc của họ, dĩ nhiên chuyện này vẫn là chuyện nhỏ, nhưng họ đòi hủy bỏ đơn đặt hàng đã ký nhưng chưa xuất hàng.”
Chung Lăng sửng sốt đứng bật dậy: “Việc này…”
“Thế nên Johnson và tôi đều rất đau đầu, doanh thu là thứ yếu, nếu quả thực hợp đồng bị hủy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tên tuổi của Hiển Dịch trong ngành.” Giọng Hướng Huy có vẻ nghẹn lại, chuyện này đúng là rất đau đầu.
Chung Lăng gật đầu hỏi: “Thế sếp đã có kế hoạc