Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.
a tức vừa buồn cười: “Nhà anh hết quần áo rồi hả? Đi công tác một ngày mà anh phải mang hết quần áo đi ư?”
“Chứ sao nữa” Hạ Dương liền chui qua cánh tay Chung Lăng đi vào trong, chỉ trong tích tắc đã nằm ườn trên ghế sofa, cười rất giảo hoạt và hả hê.
Chung Lăng không biết làm thế nào, liền lấy chân đá: “Anh còn không mau đi tắm đi, người toàn mùi rượu”.
“Đâu thể thế được, anh là công dân tốt tuân thủ pháp luật, nếu phải lái xe thì không bao giờ động vào giọt rượu nào” Hạ Dương giơ tay ôm Chung Lăng vào lòng, hôn lên môi cô, ậm ờ nói: “Em ngửi đi, làm gì có mùi rượu”.
Nụ hôn nóng bỏng ngọt ngào đó đã nuốt chửng hơi thở của cô, đâu còn đầu óc để nghĩ đến chuyện khác nữa.
Hạ Dương ôm chặt Chung Lăng, đột nhiên cười nói: “Vừa nãy ở quán karaoke, Tư Mẫn chọn một bài hát tên là Cùng anh, anh nghe câu đầu tiên mà choáng”.
Chung Lăng đang chăm chú ngoáy cốc cà phê: “Vậy hả? Câu nào?”
Hạ Dương nghiêm giọng nói: “Lời bài hát đáng lẽ phải là Anh lại hút thuốc sau khi đã cai, nhưng anh nghe thành Anh lại hút thuốc đi xin1 của ai, nghĩ bụng sao người này lại nghèo túng đến thế, huống chi điếu thuốc này đã bị hút hết, chỉ còn lại đầu mẩu, còn cho ai được nữa”.
Chưa nói dứt lời, Chung Lăng đã phì cười.
Hạ Dương vội vuốt lưng cho cô.
Chung Lăng ôm bụng mà cười: “Nhắc đến chuyện này em mới nhớ một lần em nghe đoạn phim quảng cáo ở tàu điện ngầm của hãng đồ ăn nhanh Mc Donald, cô gái đó nói Sản phẩm mới đây rất nhanh, em lại nghe thành Bệnh tim mạch đây, em còn nghĩ bụng, ăn đồ ăn mà bị bệnh tim mạch thì có mà gay to à. Tư Mẫn nghe lại còn giỏi hơn, cô ấy bảo: rõ ràng nói là Bệnh thần kinh đây, Đới Hiểu Lam thì nghe thành Đồ sưu tầm đây, cả ba đứa chẳng ai đoán đúng cả”.
Hạ Dương cười như sắp đứt hơi, vừa cười vừa chỉ vào Chung Lăng.
“Ờ”, Chung Lăng nói tiếp: “Để làm đồ sưu tầm không sợ bị thiu nhỉ”.
1 Trong tiếng Trung tồn tại hiện tượng từ đồng âm, động từ “cai” và động từ “xin” phát âm giống nhau nên dễ gây hiểu lầm.
Đáng lẽ Hạ Dương không nên uống cà phê trong lúc này, cà phê phụt hết ra ngoài.
Chung Lăng nhìn vết cà phê trên chiếc váy ngủ, hét lớn: “Hạ Dương!”
Thấy tình hình không ổn, Hạ Dương liền lủi ngay: “Anh đi tắm đây”.
Đến khi Hạ Dương tắm gội xong xuôi, cơn giận của Chung Lăng cũng đã nguôi ngoai. Cô thay sang một chiếc váy ngủ sạch khác, kết nối mạng Internet, dùng bút cảm ứng check mail. Giữa chừng lại nhận được một tin nhắn của Tống Minh Chí, hẹn cô đi ăn, đi xem phim. Cũng như mấy lần trước, Chung Lăng lại lựa lời từ chối.
Hạ Dương lặng lẽ ngồi xuống bên cô, mắt liếc nhìn danh sách dài dằng dặc những người cần liên hệ, há miệng, định nói gì đó xong lại thôi.
Chung Lăng đã phát hiện ra hành động của anh từ lâu, liền hỏi: “Anh định nói gì hả?”
“Có lẽ là không nên nói.” Hạ Dương mỉm cười.
Chung Lăng liền huých anh một cái: “Nói đi, tính anh có bao giờ úp úp mở mở như vậy đâu”.
“Em phải hứa với anh là không được giận đâu đấy.” Hạ Dương rụt rè nhìn cô.
“Ok”, nghĩ lại thấy không cam lòng, Chung Lăng bổ sung thêm: “Trong mắt anh, em nhỏ mọn như vậy sao?”
“Thì cứ phòng trước như vậy.”
“Xí, cũng không biết tối qua ai nhỏ mọn.”
Hạ Dương đảo mắt một vòng rồi cười khan hai tiếng.
“Nói đi, không nói là em giận đấy.” Chung Lăng khẽ nhếch mép lên.
“Đường Tranh, đồng nghiệp mới đến làm việc ở bộ phận thị trường bọn em…”
Cái tên này đột ngột rót vào tai Chung Lăng, nụ cười trên môi cô lập tức tắt ngấm.
Hạ Dương không phát hiện ra mà nói tiếp: “Anh ta hát rất nhiều bài hát tiếng Anh, toàn là những bài em thích”.
“Thế thì sao?” vẻ u ám thoáng hiện trên khuôn mặt cô.
“Có lẽ anh hơi cả nghĩ chăng.” Hạ Dương trao cho cô một nụ cười yên tâm.
Ánh mắt Chung Lăng đượm vẻ u buồn, thà là thẳng thắn tâm sự với Hạ Dương còn hơn là để anh đoán già đoán non. Cô nói: “Anh đoán không sai đâu, Đường Tranh là người yêu cũ của em”.
Hạ Dương không tỏ vẻ gì là sửng sốt.
“Anh ấy đến Hiển Dịch, chắc là vẫn muốn níu kéo em. Nhưng em có thể thẳng thắn nói với anh rằng, em sẽ không chấp nhận anh ta nữa.” Giọng Chung Lăng lộ rõ vẻ tự giễu. “Bất luận anh tin cũng được, không tin cũng chẳng sao, em chỉ nói vậy thôi.”
Hạ Dương cúi đầu hôn nhẹ lên má cô, Chung Lăng liền khéo léo tránh sang một bên, đôi môi anh liền chạm vào vai cô. Hạ Dương cười khẽ, túm chặt tay cô làm lại lần nữa, Chung Lăng giận dỗi quay mặt đi. Nhưng bất luận cô tránh thế nào, anh vẫn dễ dàng tìm được môi cô. Trước mặt Hạ Dương, cô không đủ sức chống cự.
Ngày hôm sau, Hạ Dương lái xe chở Chung Lăng đi làm rồi tự giác đỗ xe tại vị trí cách công ty không xa.
Chung Lăng nhướn mày cười, châm chọc: “Hôm nay độ lượng quá nhỉ”.
Hạ Dương nửa đùa nửa thật: “Đâu dám nhỏ mọn nữa”.
Chung Lăng liền ghé môi vào, hôn tượng trưng lên má anh: “Thưởng cho anh đó nhé”.
“Phần thưởng này hời hợt quá.” Hạ Dương hậm hực tố cáo, nhưng Chung Lăng vờ như không nghe thấy.
Chung Lăng giải quyết một số giấy tờ, nhận mấy cú điện thoại, trả lời mấy email rồi hẹn thời gian gặp gỡ với khách hà