Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
ỉm cười rồi quay sang cô bán hàng: “Chị gói giúp chiếc này”.
Diệp Tử đang xách một chiếc túi giấy của hãng Clinique trên tay, Chung Lăng liền cười: “Em cũng thích hãng này à, Chỉ Quân cũng thích lắm”.
“Em mua cho chị ấy đây” Diệp Tử đưa mắt nhìn xuống. “Quà sinh nhật mà”.
“Lúc đầu chị cũng định mua quà sinh nhật cho cô nàng, nhưng cuối cùng.. ” Chung Lăng cười đau khổ nhìn đống túi to túi nhỏ trên tay.
Diệp Tử cười lớn: “Đó là thiên tính của phụ nữ mà”.
“Chọn quà khó thật đấy, Diệp Tử nghĩ hộ chị đi.”
“Em thấy tặng tiền vẫn là dễ nhất, nhưng anh ấy bảo như thế thì thực dụng quá.” Diệp Tử liếc Hướng Huy một cái, “Cuối cùng chọn bộ đồ chăm sóc da”.
Hướng Huy liền khoác tay lên vai Diệp Tử, ánh mắt lộ rõ ý cười dịu dàng.
Chung Lăng cũng mỉm cười theo.
“Hoặc là tặng nước hoa, mĩ phẩm, quần áo là ba thứ không người phụ nữ nào chê cả.” Diệp Từ nghĩ một lát rồi nói.
Chung Lăng ngẫm nghĩ: “Cũng được đó”.
Sau khi cùng cô lựa chọn một lọ nước hoa có mùi thơm trang nhã, Diệp Tử lại nhiệt tình mời: “Chẳng mấy khi có dịp thế này, hay cùng đi ăn với bọn em đi”.
Chung Lăng bấm thời gian đoán Hạ Dương sắp đến rồi, bèn từ chối: “Chị còn có chút việc, để hôm khác nhé”.
“Vâng, thôi để hôm khác vậy” Diệp Tử vẫy tay: “Bọn em đi nhé”.
Hướng Huy cũng lên tiếng chào cô.
Bên tai vẫn loáng thoáng tiếng hai người đó nói chuyện.
“Bọn em sao lại quen nhau vậy?”
“Đây là bí mật của con gái chúng em, liên quan gì đến anh.”
Bóng hai người vừa khuất thì Chung Lăng nhận được điện thoại của Hạ Dương.
“Em đang ở đâu vậy?” Giọng anh lộ rõ ý cười.
“Tầng hai siêu thị Mai Long Trần.”
“Đợi anh lên nhé.”
“Không cần đâu, đồ em mua đủ rồi, anh cứ đứng trước cổng đợi em.”
Chung Lăng khẽ thở phào.
“Chậc, đại shopping đấy.” Vừa nhìn thấy cô, Hạ Dương liền cười lớn.
“Còn không mau đỡ hộ em, thật chẳng ga lăng gì cả.” Chung Lăng hậm hực nói.
Hạ Dương vội vàng đón lấy đống đồ, đặt vào ghế sau xe, nụ cười rất ranh mãnh.
“Đi đâu em?” Hạ Dương cẩn thận thắt dây an toàn cho cô.
“Về nhà.” Đi bộ mấy tiếng đồng hồ, sau khi ngồi lên xe, Chung Lăng không còn muốn nhúc nhích.
“Anh đã ăn gì đâu, giờ về nhà nấu cũng muộn rồi, hay là tìm chỗ nào kiếm cái gì ăn đi.”
Chung Lăng liền lườm anh một cái: “Anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn”.
Hạ Dương nén cười, nắm chặt tay cô: “Được thôi, lát nữa em đừng ăn nhé”.
“Em không ăn để anh ăn hết à.”
Sau khi xe chạy được một đoạn đường, Chung Lăng liền nói: “Tự nhiên lại thèm ăn pizza”.
“Sao không nói sớm.” Hạ Dương đến một ngã ba quay đầu xe, quay trở lại một đoạn rồi đỗ xe, kéo Chung Lăng vào Pizza Hut.
“Pizza có gì mà ngon? Ở nước ngoài bao nhiêu năm mà em chưa thấy chán à?”
“Không hiểu sao tự nhiên lại thấy nhớ” Chung Lăng thu ánh mắt về, mỉm cười.
Hạ Dương lắc đầu với vẻ bất lực.
Đủ các món ăn vặt được bày đầy bàn, Chung Lăng cười tươi như một đứa trẻ.
Hạ Dương nhìn cô bằng ánh mắt đầy trìu mến, tay vuốt nhẹ tóc cô.
“Hi hi, lần này thì ta bắt được tận tay rồi nhá.” Đột nhiên có người từ cửa xông vào, khẩu khí như bắt được quả tang ông chồng lên giường với người đàn bà khác.
“Thích Đình Đình” Chung Lăng giật bắn mình, không hiểu sao đi đâu cũng chạm trán cô nàng này!
“Em không theo dõi bọn anh đó chứ?” Hạ Dương nhún vai.
“Xí, còn lâu em mới lãng nhách như vậy, nhà em ở gần đây.” Thích Đình Đình nghiêng người về phía trước, cười rất duyên dáng. “Đây gọi là lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt.”
Chung Lăng không kìm được liền lên tiếng: “Ê, tụi này không phải tội phạm bỏ trốn đâu nhé”.
Hạ Dương thì nói: “Khoa nói của em ghớm thật đấy”.
Nụ cười thích thú hiện trên môi Thích Đình Đình: “Buổi trưa còn chối, giờ thì hết đường cãi nhé, ngay cả ông trời cũng muốn vạch tội hai người”. Thích Đình Đình tay chống nạnh, cười rất đắc ý, làm mất cả hình ảnh thục nữ.
Cô bé đứng cạnh cô từ nãy đến giờ mới kéo ống quần cô: “Dì ơi, cháu thích ăn cái kia”.
Chung Lăng giờ mới phát hiện ra Thích Đình Đình còn dắt theo một cô bé chừng năm, sáu tuổi, vội nhường chỗ nói: “Gọi nhiều món lắm, ngồi xuống ăn cùng đi”.
“Lại dùng chiêu này để bịt miệng người ta đấy.”
Hạ Dương cắt một miếng bánh pizza: “Có phải mời đồng chí đâu”, anh đưa cho cô bé và nói: “Bé con có thích ăn cái này không?”
Cô bé không trả lời.
Thích Đình Đình thấy lạ, cô bé này có bất lịch sự đến thế đâu, và thế là cô lại hỏi: “Bé Đào thích ăn cái này đúng không?”
Cô bé liền gật đầu.
“Thế sao vừa nãy không chịu trả lời chú?”
“Vì cháu muốn ăn hai miếng cơ.” Bé Đào trả lời rất đĩnh đạc.
Chung Lăng trợn tròn mắt.
Thích Đình Đình phụt ngay miếng nước trong miệng ra ngoài.
Hạ Dương liền xoa đầu bé Đào: “Nhóc này ranh quá”.
Bé Đào ăn hết pizza rồi lại nhìn chằm chằm vào miếng bánh ngọt Tiramisu1 trước mặt Chung Lăng.
Hạ Dương vui vẻ nháy mắt nói: “Bé Đào này, chỉ cần cháu trả lời cho chú một câu hỏi thì món bánh kia sẽ thuộc về cháu”.
Bé Đào liền vỗ ngực: “Chú hỏi đi”.
“Đừng có mà hỏi câu quá khó, bé Đào mới sáu t