Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.
và Thẩm Hạo ở phòng đối diện giúp một tay thì đã bị Hạ Dương lôi lại nằm đè lên người.
“Dám dọa anh hả, anh phải phạt một trận mới được.” Hạ Dương ghì siết môi cô.
Chung Lăng lúng búng nói: “Em chỉ định trêu anh thôi mà”.
Chưa nói dứt lời thì môi cô đã bị nuốt trọn trong nụ hôn nóng bỏng, da diết của Hạ Dương.
Sáng hôm sau người Chung Lăng đau ê ẩm, hai người đùa nhau một hồi rồi ngủ thiếp đi trên ghế sofa, tỉnh dậy thì thấy chân tay cô đều bị Hạ Dương đè ở dưới, tư thế rất mờ ám.
“Ê, nặng quá.” Sau khi ra sức đẩy anh chàng ra mà không có kết quả, Chung Lăng đành phải gọi.
“Chào buổi sáng.” Hạ Dương cười tươi ghé sát vào, còn định lừa kiếm nụ hôn buổi sáng nhưng đã bị Chung Lăng đá ngay xuống ghế sofa.
Hạ Dương ai oán than: “Em định bày mưu giết chồng hả?”
Chung Lăng không hề nhượng bộ: “Cũ không đi làm sao có mới”.
Trước khi hết giờ làm việc, Chung Lăng gọi điện thoại cho Hạ Dương, nhắn anh rằng tối có hẹn, không ăn tôi với anh được. Đúng lúc Hạ Dương cũng thông báo giữa Chung Khải và Lâm Giai Viện có mâu thuẫn nhỏ, cần sự hòa giải của anh.
Nghe xong Chung Lăng giận dỗí: “Nó là em trai em, có việc không nhờ em mà lại tìm anh”.
Hạ Dương cười rất đắc ý: “Điều này chứng tỏ anh có duyên hơn em”.
Chung Lăng tức lắm mà không làm gì được.
Nhà hàng đặt ở Thượng Hải House nằm trên đường Nam Kinh.
Chung Lăng có thói quen đúng hẹn, thậm chí còn đến sớm mấy phút, nhưng khi nhân viên phục vụ dẫn cô vào phòng riêng, Diệp Tử và Hướng Huy đã có mặt ở đó.
Diệp Tử vẫy tay gọi cô.
Chung Lăng cười nói: “Gì mà long trọng thế”.
“Mời chị ăn cơm sao lại không long trọng chứ.” Diệp Tử cười tươi nói.
Chung Lăng tinh ý phát hiện trên bàn để bốn suất bát đĩa. Cô sững lại rồi hỏi nhanh: “Hẹn cả Chỉ Quân nữa hả?”, nghĩ rồi lại nói tiếp: “Hẹn Chỉ Quân sao không hẹn Lâm Sâm luôn?”
Diệp Tử ngại ngùng đáp: “Không phải Chỉ Quân”.
“Đó là..Mặt Chung Lăng đã biến sắc, nụ cười trên môi tắt ngấm, cố gắng kìm chế không bỏ ra ngoài luôn.
Diệp Tử lườm Hướng Huy một cái rồi nói nhỏ: “Việc tốt anh làm đó”.
Hướng Huy gãi sống mũi.
“Xin lỗi, mình đến hơi muộn.” Giọng Đường Tranh cất lên ngoài cửa.
“Ngồi chỗ này.” Hướng Huy xếp chỗ cho Đường Tranh ngồi cạnh Chung Lăng.
Chung Lăng không nói gì mà chỉ nhích sang bên cạnh.
“Chị gọi món đi.” Diệp Tử đưa menu cho Chung Lăng, có vẻ như đang tìm cách làm lành.
Chung Lăng lặng lẽ lắc đầu.
“Thôi Đường Tranh gọi đi, cậu hiểu sở thích của Chung Lăng hơn.” Hướng Huy mỉm cười.
Chung Lăng thầm cười khẩy.
Đường Tranh nhìn cô chăm chú rồi nhìn menu: “Tôm nõn xào, cá nướng, bánh bao hâp… đều là những món Chung Lăng thích ăn”.
Chung Lăng khẽ thở dài.
Diệp Tử cười tủm tỉm nói: “Không ngờ anh để ý kỹ như vậy”, mắt lại liếc Hướng Huy như muốn nói “nhớ học tập người ta đó”.
Hướng Huy nắm lấy tay cô, mỉm cười dịu dàng.
Nụ cười của Đường Tranh lại có chút gì đó hơi chua chát.
Chung Lăng không nói câu nào, chỉ muốn ăn xong sớm bữa cơm này rồi về, cô thấy may vì không bảo Hạ Dương đến đón mình.
Đường Tranh liên tục gắp thức ăn cho Chung Lăng, tận tình chu đáo, trước đây thì rất gia trưởng, gần như lúc nào Chung Lăng cũng phải hỏi han anh, giờ thì hoàn toàn ngược lại, khiến cô thấy hơi khó thích nghi.
“Đường Tranh, anh không cần phải như vậy đâu.” Cô nói, giọng vừa đủ để hai người nghe. “Em tưởng em đã nói rất rõ ràng rồi”.
“Không thể cứu vãn được nữa hay sao?” Đường Tranh nhìn xuống, nét mặt đượm buồn.
Chung Lăng gật đầu rất dứt khoát.
“Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc.” Hơi thở của Đường Tranh khá gấp gáp.
“Tội gì phải thế.”
Hướng Huy trầm ngâm, hàng lông mày rậm cau lại: “Chung Lăng, vì em mà Đường Tranh tình nguyện về nước để làm lại từ đầu, ngay một cơ hội em cũng không cho cậu ây ư?”
Chung Lăng không đáp.
“Cậu ấy giấu em cũng là vì cậu ấy coi trọng em.
Hướng Huy chưa nói hết câu liền bị Chung Lăng ngắt lời: “Ý của sếp là em không biết điều ư?”. Điều khiến Chung Lăng hận nhất trong đời là lấy danh nghĩa tình yêu để thích làm gì thì làm, Đường Tranh sẵn sàng hy sinh vì cô là chuyện của anh ta, tại sao không ai hỏi cô có chấp nhận sự hy sinh đó hay không.
Diệp Tử vội nói: “Chị Chung Lăng, ý anh ấy không phải là như thế, chị đừng giận”. Rồi cô ra hiệu cho Hướng Huy đừng nói nữa, cô nhận ra mâu thuẫn giữa Chung Lăng và Đường Tranh không chỉ đơn giản là giận dỗi nhau, chuyện tình cảm là chuyện riêng của hai người, cô và Hướng Huy không nên can thiệp.
Ánh mắt Chung Lăng lặng lẽ như mặt hồ không gợn sóng: “Chị không để ý đến chuyện đó đâu”.
Diệp Tử cố gắng xoa dịu tình hình: “Mọi người ăn đi, thức ăn nguội hết rồi”.
Mặc dù các món nhìn rất hấp dẫn nhưng ăn chẳng cảm nhận được hương vị gì. Giờ Chung Lăng như kiến bò trên chảo nóng.
Để xoa dịu bầu không khí, Diệp Tử liền chuyển sang chủ đề khác, kéo cửa phòng ăn, bảo nhân viên phục vụ mang thêm giấy ăn vào. Đúng lúc cửa phòng đối diện cũng mở ra gọi món, Chung Lăng vô tình li