Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2159 lượt.
hấy xót xa. “Thiên Trần, đừng vội, cậu nói Tiêu Dương như vậy, có khi anh ấy cũng giận. Để mình hỏi Tiêu Dương, nào ngủ một giấc đi, mình đi một lát rồi về”.
“Anh… anh ấy đồng ý rồi. Không ngờ anh ấy lại đồng ý! Anh ấy bảo, được!”. Hai hàng nước mắt lại tuôn, Thiên Trần nói như mê ngủ.
Nghiêu Vũ hốt hoảng, cô chưa bao giờ nhìn thấy Thiên Trần như vậy. Một Thiên Trần hăng hái năng nổ trong công việc, lúc nói đến Tiêu Dương giọng vẫn dịu dàng, Thiên Trần trong cương ngoài nhu, nhưng chưa bao giờ suy sụp như thế.
Nhiệt độ trong phòng hình như hơi thấp, Nghiêu Vũ ớn lạnh rùng mình. Cô nắm chặt tay Thiên Trần nhưng không sao làm cho nó ấm lên. “Tiêu Dương sai rồi! Để mình đi mắng anh ấy một trận, cậu ngủ đi, phải tìm hiểu tình hình rồi mới định tội anh ấy, được không? Mình đảm bảo giúp cậu xả hận”.
Dỗ dành Thiên Trần, nhìn đôi mắt đỏ mọng của cô, Nghiêu Vũ thở dài, ra cửa gọi cho Tiêu Dương: “Anh đang ở đâu?”.
“Công ty!”. Tiêu Dương rõ ràng cũng khó chịu, trả lời gọn lỏn.
“Đợi tôi ở đó”.
Nghiêu Vũ vội vàng đi vào công ty của Tiêu Dương và Đồng Tư Thành, đây là ngôi nhà hai tầng, diện tích gian hàng khoảng hơn hai chục mét vuông, sắp đặt gọn gàng, xem ra có vẻ không tồi, cô liếc nhanh một lượt, ánh mắt lướt qua Đồng Tư Thành, tư lự dừng lại ở Tiêu Dương
Tiêu Dương mặt sa sầm ngồi xuống bàn. Im lặng nhìn Nghiêu Vũ bước vào.
Lúc này không có khách, Đồng Tư Thành ngồi một bên chăm chú nhìn cô, cũng không nói gì.
Nghiêu Vũ nhìn Tiêu Dương hít sâu một hơi, nói: “Anh giỏi thật! Đã đánh bài lại còn tinh tướng? Thiên Trần giận nói một câu anh liền tắt máy? Vậy là lí gì?!”.
“Nghiêu Nghiêu!”. Đồng Tư Thành khẽ nói, thanh minh cho Tiêu Dương, “Buổi trưa mới có một đơn hàng, khách là người quen, muốn chơi, đành phải tiếp, Tiêu Dương bỏ đi sao tiện?”.
Nghiêu Vũ ngẩn người, mắt liếc Tiêu Dương, “Thiên Trần bị áp lực thế nào không phải anh không biết! Anh cúp máy cậu ấy quá giận mới nói chia tay, anh liền đồng ý? Một câu dỗ dành cũng không? Chỉ một chữ đã kích động cậu ấy? Anh có biết Thiên Trần đau khổ thế nào? Nếu quả thật phải tiếp khách không đi được, sao anh không nói rõ với cậu ấy? Lại có thái độ như thế? Anh có biết tôi đã nhìn thấy bộ dạng Thiên Trần thế nào không? Anh cứ đợi mà nhìn cậu ấy khóc đến chết”.
Tiêu Dương mím môi, đôi mắt đen tối sằm. Nghe Nghiêu Vũ nói liền một hơi, mặt anh lộ vẻ đau đớn.
Nghiêu Vũ thấy bàn tay Tiêu Dương nắm mép bàn, khớp ngón tay trắng bệch, lại thở dài, “Phụ nữ cần được dỗ dành, anh luôn nâng niu Thiên Trần như báu vật, làm sao cậu ấy chịu nổi cú sốc này?”.
“Cô ấy ở đâu?”. Tiêu Dương giọng khàn đặc khẽ hỏi.
“Ở nhà tôi, chìa khóa đây!”. Nghiêu Vũ đưa chìa khóa cho Tiêu Dương.
Anh liếc Đồng Tư Thành một cái, cầm chìa khóa chạy biến như cơn gió.
Tiêu Dương đi rồi, Nghiêu Vũ mới nhận ra mình không có chỗ đi, cô đứng ở cửa, hơi bối rối không biết làm gì.
Đồng Tư Thành dịch cái ghế cho cô, “Ngồi một lát đã!”. Anh quay đi lấy cho cô cốc trà, “Cầm cho ấm”.
Nghiêu Vũ ngồi xuống, đón cốc trà, ôm trong tay.
“Buổi tối muốn ăn gì?”.
“À…”.
“Ăn cá nhé, anh vẫn nhớ em thích ăn cá ở quán đó. Ăn một chút cho ấm”. Đồng Tư Thành quyết định luôn. Anh nhìn cô, ánh mắt cười cười, “Ốm thật chứ?”.
“Sao anh biết là ốm giả?”. Nghiêu Vũ cúi đầu uống ngụm trà, bị nóng bỏng lưỡi, xuýt xoa.
Đồng Tư Thành vội đón cốc trà, đưa cốc của anh cho cố, “Uống ngụm trà lạnh”.
Nghiêu Vũ làm theo, đầu lưỡi tê rát.
Đồng Tư Thành buồn cười nhìn cô, “Ngốc quá!”.
Không cần ngẩng đầu, cũng có thể hình dung sắc mặt anh, vừa buồn cười vừa âu yếm. Ánh mắt anh nhìn cô nhất định là dịu như nước mùa xuân, nếu trước đây, cô đã lao vào lòng anh nũng nịu, vừa đấm anh vừa nói: Không phải, không phải, không phải thế!
Nghiêu Vũ tay ôm cốc trà, đầu cúi càng thấp, kí ức xa xôi, cô chỉ nhớ lại, nhưng không còn xúc động muốn lao vào lòng anh, thật sự không thể trở lại ngày xưa ư?
Anh không nói vì sao anh biết, chỉ là trực giác, từ lúc Nghiêu Vũ bước vào công ty anh đã nghĩ vậy, cô đã nhờ bác sĩ cho giấy xác nhận giả, bệnh án giả, ở nhà nghỉ chơi. Hai mươi ngày, cô đã nghĩ thông chưa? Anh không biết, cũng không muốn hỏi.
Quán cá bên sông, bầu không khí cũng ấm nóng. Nghiêu Vũ thầm nghĩ thì ra cô vẫn có thể bình tĩnh đến đây, bình tĩnh cùng ngồi ăn với Đồng Tư Thành.
“Ăn cá chiên trước!”. Đồng Tư Thành đẩy đĩa cá đến trước mặt cô.
Nghiêu Vũ vẫn sợ anh hỏi tại sao không ra bến tàu. Nhưng anh tuyệt nhiên không đả động, hình như không có cuộc chia tay với cô, hình như không có lần đón cô sau Tết. Anh vẫn chăm sóc cô như ngày nào, quen thuộc như thói quen đẩy đĩa cá đến trước mặt cô, sau đó mỉm cười nhìn cô ăn.
Trên mặt Nghiêu Vũ vẫn là nụ cười nhạt. Đồng Tư Thành quan sát kĩ nụ cười đó, chỉ hai giây Nghiêu Vũ cố định nụ cười trên mặt, ánh mắt Đồng Tư Thành quét trên mặt cô giống như một thiết bị thăm dò, cuối cùng anh cầm cốc nước lên uống.
Hai giây