XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.

oác, mỉm cười từ chối.
Mặt cô hơi tái vì rét, nhưng cặp môi vẫn mềm mại, căng ướt. Lòng anh bỗng nóng ran, chỉ muốn hôn lên đó, sưởi cho nó thêm nóng ấm và nhuận sắc. Rồi lại nén thở dài, xem ra, điều đó còn rất xa vời.
“Lên xe đã, bên ngoài rất lạnh”. Hứa Dực Trung mở cửa xe cho cô, anh đã quen bị Nghiêu Vũ từ chối, không hề phật ý, “Tôi tìm được bộ phim rất hay, cô xem chưa?”. Nói xong đưa cô chiếc đĩa.
Tiểu mĩ nữ mặt trời Nghiêu Vũ lắc đầu, “Chưa xem, nói về cái gì?”.
“Tôi cũng không biết, có bạn giới thiệu, nói là rất hay, cùng xem nhé? Tôi cũng chưa ăn, không đến nhà hàng, chúng ta mua về, ở nhà sưởi, uống trà nóng, vừa ăn vừa xem, sung sướng biết mấy!”. Hứa Dực Trung nhìn Nghiêu Vũ nhận cái đĩa, đã biết cô sắp sa bẫy.
Đề nghị của anh thật hấp dẫn. Cứ đến mùa đông Nghiêu Vũ thích ở nhà bật lò sưởi, uống đồ nóng, vừa ăn vừa đọc sách, hoặc xem phim. Cô liếc Hứa Dực Trung, gương mặt đẹp, sáng rỡ, nụ cười từ đáy mắt, tràn trề năng lượng sống. Cô cảm giác nhìn thấy ánh mặt trời tỏa hơi ấm, bất giác khẽ cười. Cái bóng thâm trầm của Đồng Tư Thành vừa thoảng qua, cô quyết định để cho đầu óc thoải mái một chút, không nghĩ đến anh nữa.
“Ờ, được! Chúng ta đi An Ký mua đồ về ăn, sau đó xem băng”.
Hứa Dực Trung mặt mày nở nang. Anh đã công phu lựa chọn bộ phim này, anh dám cược Nghiêu Vũ chưa xem, dù đã xem cũng muốn xem lại! Trên xe của anh ít nhất có ba mươi băng đĩa, nhất định có một chiếc hấp dẫn cô.
Hai người mua xong đồ ăn, hớn hở ra về, Nghiêu Vũ xuống xe, tay cầm đĩa phim đi trước. Hứa Dực Trung xách túi thức ăn, thong thả theo sau, bóng anh nhe răng với cái lưng cô, rồi lại thấy buồn cười, bộ dạng của mình vừa rồi nhất định trông rất gian.
Vào trong nhà, Nghiêu Vũ lấy ra lò sưởi cắm điện. Hứa Dực Trung đảo mắt nhìn quanh, phởn phơ cười nhìn cô bận rộn.
“Dùng tạm vậy, nhà cũ mùa đông lạnh, mùa hè nóng, tháng ba, nhưng buổi tối vẫn lạnh chân, lại chưa có điều hòa”.
“Dùng điều hòa lâu trong phòng rất ngột ngạt, ở đây không khí trong lành, rất dễ chịu!”.
Nghiêu Vũ nghe vậy ngoái đầu, mỉm cười, “Có phải ở chỗ tôi anh nhìn gì cũng thấy dễ chịu?”.
“Đúng đây, tôi thích nhà kiểu cũ thế này, rất thân thiện! Lúc nhỏ tôi còn chuồn sang hàng xóm lục cơm ăn, bây giờ ai biết ai?”.
Hai người cùng bày thức ăn ra bàn. Nghiêu Vũ bày biện xong, ngả mình trên sofa, hai chân gác lên lò sưởi, thể hiện tư thế dễ chịu nhất.
“Trông cô thế này tôi nghĩ đến bà địa chủ thời xưa”.
“À, tôi không có a hoàn bóp chân. Nhưng…”. Nghiêu Vũ thong thả nhón một miếng thức ăn, “Liệu có thể phiền anh lấy cho tấm chăn, nhân tiện pha cốc trà, rồi cho đĩa phim vào máy bật lên để tôi hưởng thụ cảm giác làm bà địa chủ không?”.
“Sao lại thế? Tôi là khách!” Hứa Dực Trung giả bộ bất bình, “Biến tôi thành a hoàn lúc nào vậy?!”.
Nghiêu Vũ cười khì khì, “Đùa thôi, để tôi làm”. Nói xong ngồi dậy.
“Thôi, để tôi cho cô làm bà địa chủ!”. Hứa Dực Trung lấy tấm chăn bên cạnh đắp cho Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ cười hỉ hả chỉnh lại cái chăn, đưa đĩa cho Hứa Dực Trung nhìn anh làm, cô bắt đầu vừa ăn vừa xem, “Cảm ơn!”.
“Phục vụ Nghiêu Vũ, cảm thấy rất đáng”. Hứa Dực Trung cho rằng anh tuyệt đối nói thật lòng! Nhìn Nghiêu Vũ ung dung nhởn nhơ ngồi sưởi trên sofa, mắt anh lóng lánh, “Nhưng, có nên cho tôi hưởng thụ lò sưởi với không?”.
Nghiêu Vũ liếc cái lò sười điện bé tí, thờ dài, dịch chân sang bên cạnh.
Hứa Dực Trung dạn mặt lui về phía cô, cũng giơ chân ra sưởi, “Có nên chia cho tôi một nửa cái chăn?”.
“Không được!”.
“Tại sao?”.
“Quá mờ ám!”. Nghiêu Vũ lườm anh.
Hứa Dực Trung thầm nghĩ, chúng ta đã thế này không mờ ám thì là gì. Anh giả bộ thở dài, “Được thôi, vậy thì cứ để tôi chết cóng!”.
Nghiêu Vũ tập trung xem phim, lúc cười hết cỡ, lúc nhăn nhó. Hứa Dực Trung không nói nữa, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn vào bát cho cô. Nghiêu Vũ xem rất say sưa. Hứa Dực Trung ngồi nhìn, lòng lâng lâng, cô rất hồn nhiên, khóc cười cùng nhân vật trong phim.
Hai người dần dần bị cuốn hút vào bộ phim, không ai nghe thấy tín hiệu tin nhắn từ di động của Nghiêu Vũ.
Khi xem đến đoạn Tiểu mĩ nhân thoát y nhảy múa, khiến ban giám khảo sững sờ, Nghiêu Vũ cười ra nước mắt. Cô vừa lấy tay lau, vừa cười nói với Hứa Dực Trung: “Rất xúc động!”.
Hứa Dực Trung thầm thở dài từng tiếng, dịu dàng nhìn cô: “Trên đời này có bao nhiêu kiểu gia đình khác nhau, dù xấu dù tốt, cũng có lúc có những cảnh ngộ vô cùng xúc động”.
Anh mỉm cười, trong đôi mắt sâu chợt cháy lên ngọn lửa, nhìn thẳng vào mắt Nghiêu Vũ. Cô đột nhiên đỏ mặt, ngồi thẳng người, đưa cốc trà lên miệng, Hứa Dực Trung nghe thấy tiêng tim đập, một luồng nhiệt bất ngờ trào trong lòng ngực. Anh khẽ gọi: “Tiểu Vũ!”.
Nghiêu Vũ đột nhiên hơi hoảng loạn, cô không hiểu tại sao mình như thế, lại không dám quay đầu nhìn mắt Hứa Dực Trung. Đang lúng túng thì có tiếng gõ cửa, vội nhảy xuống, lắp bắp: “Để tôi mở cửa”.
Hứa Dực Trung rẫu rĩ nhìn cô, bực mình cái người g