Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.
õ cửa không đúng lúc, khi anh sắp có cơ hội nếm vị ngọt ngào lại đến phá hỏng.
Nghiêu Vũ mở cửa, sững người. Đồng Tư Thành đứng ngoài, tay cầm túi đồ ăn, cô lập tức nhớ ra, lúc hết giờ làm anh bảo cô về nhà nhắn tin cho anh. Nghiêu Vũ thầm rên, liếc túi xách đã bị vứt một bên, lúng túng mở miệng, “Tư Thành…”.
Đồng Tư Thành nhìn Nghiêu Vũ đỏ mặt, mắt đã kịp liếc thấy Hứa Dực Trung ngồi trong phòng khách, lại còn những đĩa thức ăn trên bàn. Anh không hề cau mày, nụ cười trên mặt vẫn sáng, “Không thấy em nhắn lại, anh đến xem em về chưa, ăn cơm rồi thì tốt, cái này mua cho em, coi như đồ ăn khuya, ha?”.
Nghiêu Vũ bảo anh vào nhà, Đồng Tư Thành vẫn đứng yên, nhìn cô đăm đăm: “Em có khách, anh không quấy rầy, anh về đây, ngày mai lại đến”.
Nghiêu Vũ đứng ngây không biết nói gì.
Đồng Tư Thành nhét túi đồ vào tay cô, cười nói, “Ngốc quá!” Nói đoạn quay người đi ra.
Nghiêu Vũ cầm túi đồ ăn, nhìn bóng anh khuất ở lối rẽ cầu thang, tiếng chân anh càng nặng nề, sau đó nhẹ bẫng, không nghe thấy nữa, lòng cô chùng xuống, lại ngoái nhìn Hứa Dực Trung, thở dài.
“Có bạn đến sao?”. Hứa Dực Trung biết là Đồng Tư Thành, thầm đắc ý hôm nay anh đã vô cùng sáng suốt bảo Vương Lũy giữ Nghiêu Vũ lại. Anh thản nhiên quan sát phản ứng của Nghiêu Vũ.
Lòng rối ren, cô cúi đầu như làm sai việc gì.
“Tiểu Vũ, nếu tôi đoán không nhầm, anh ấy là Đồng Tư Thành, bạn trai cũ của cô? Cô đang sợ anh ấy hiểu lầm?”. Hứa Dực Trung nói thẳng.
Nghiêu Vũ lắc đầu, “Vâng, là Đồng Tư Thành… à, không phải sợ anh ấy hiểu lầm. Cô buồn bã ngồi lên sofa, “Tôi cũng không biết”.
Vẻ rầu rĩ của Nghiêu Vũ lại khiến Hứa Dực Trung mừng rơn. Thì ra cô không biết có nên quay lại với Đồng Tư Thành, tình trạng hiện nay của Nghiêu Vũ thích hợp nhất để… thừa cơ chen vào! Hứa Dực Trung vỗ nhẹ vai cô, nhỏ nhẹ, “Chúng ta là bạn phải không? Hăy nói với tôi, biết đâu tôi có có thế giúp cô phân tích tình hình”.
Nghiêu Vũ ngẩng nhìn anh, Hứa Dực Trung thản nhiên đứng trước mặt cô, dáng thoải mái, nụ cười trên môi, vẻ chân thành trong mắt. Tất cả một vẻ thân thiết bạn bè. Nghiêu Vũ bàng hoàng, lắp bắp mở miệng, “Tôi không biết, hình như tôi chưa quên anh ấy, lại hình như cảm thấy anh ấy rất xa lạ”.
Lòng Hứa Dực Trung nhẹ nhõm, chỉ cần cô chịu nói với anh đã là thắng lợi. Chó sói chẳng phải luôn thích khoác bộ lồng cừu? Bây giờ anh quyết định bọc kĩ mình trong bộ lông cừu đó. Anh đưa cô cốc trà nóng, “Có phải cô cảm thấy ngày xưa rất đẹp, bây giờ qua hai năm lại thấy anh ấy thay đổi rất nhiều, như không phải là người cũ?”.
“Vâng!”.
“Con người ta, chắc chắn thay đổi theo hoàn cảnh. Đồng Tư Thành nhất định có thay đổi. Anh ấy ở nước ngoài hai năm, nền giáo dục được tiếp thu và phương thức tư duy đều thay đối. Ví dụ, nếu là trước đây, nhìn thấy cô ăn cơm, xem phim trong phòng với người đàn ông khác, anh ấy sẽ phản ứng thế nào?”.
“Trước đây tôi sẽ không cùng với người đàn ông khác”.
“Giả sử có!”.
“Ồ, anh ấy sẽ giận, rất giận, lẽ nào không?”.
“Vậy hôm nay?”.
“Anh ấy rất lịch thiệp, xem ra rất bình thường”.
“Cho nên, cô dùng tư duy ngày trước nhìn nhận anh ấy, nghĩ là anh ấy chắc chắn nổi giận, nhưng bây giờ không thấy, cô cảm thấy kì lạ? Có vẻ như anh ấy không phải là Đồng Tư Thành cô quen thuộc ngày xưa, đúng không?”.
“Đúng!”.
Hứa Dực Trung ngồi xuống sofa, nghĩ một lúc, nói tiếp: “Nhưng cô vẫn áy náy, như làm chuyện gì có lỗi với anh ấy? Cho nên mới muốn đuổi tôi đi? Chúng ta chỉ là bạn, việc gì cô phải lo lắng thế?”.
Nghiêu Vũ đỏ mặt, cắn môi, dấu răng in trên môi giống những cánh hoa nhỏ đều đặn xếp bê nhau, lát sau mới nói, “Xin lỗi!”.
“Nói gì vậy? Đó chỉ là phản ứng bình thường của cô, ngoài anh ấy, cô chưa hề tiếp xúc với người đàn ông khác như thế”.
Hứa Dực Trung cảm thấy Nghiêu Vũ rất chất phác, “Đừng nghĩ nhiều, cô cứ làm theo tiếng lòng, coi anh ấy là một người bạn, có thể hợp thì hợp, không thể thì thôi. Hãy nhìn nhận và tiếp xúc với anh ấy như một người mới, không nghĩ đến quá khứ nữa, như vậy là được”.
“Tôi cũng nghĩ như thế, chỉ là không biết tại sao…”. Nghiêu Vũ buồn bã, cúi đầu khẽ nói.
Bộ dạng của cô, khiến Hứa Dực Trung như cắn vào quả táo xanh, chua nhức răng. Coi như vừa rồi anh đã nhìn trực diện Đồng Tư Thành. Anh nhận ra vẻ kinh ngạc, ghen tức thoáng qua rồi lập tức tiêu tan trong đôi mắt thâm trầm như màu đêm của anh ta. Đồng Tư Thành mặt không hề biến sắc, kiêu hãnh đứng đó, điềm tĩnh và tiết chế, khoan dung độ lượng, khiến Nghiêu Vũ cảm thấy tâm tư anh ta không hề xáo trộn.
Cô làm thế nào đối phó với người đàn ông như vậy? Người đàn ông đầy bản lĩnh ngay anh cũng khâm phục, chỉ có cô bé thật thà này vẫn không hay biết. Cô cũng không nghĩ, một người đàn ông muốn quay lại với cô khi chứng kiến cảnh đó sao có thể dửng dưng như mây bay gió thoảng không một chút chạnh lòng? Thực ra lòng như nham thạch sục sôi? Hứa Dực Trung thầm nghĩ, như vậy có nghĩa, anh và anh ta cùng thực hiện một s