Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342096

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.

Hứa Dực Trung xuống xe, bước nhanh đứng chắn trước mặt cô.
Nghiêu Vũ bướng bỉnh trợn mắt nhìn anh không nói.
Hai người cứ thế trợn mắt nhìn nhau, không ai nói. Cuối cùng Hứa Dực Trung không nhịn được chộp tay cô kéo ra xe.
“Bỏ ra!”.
Anh bất chấp, kéo cô lên xe. Nghiêu Vũ xoa bàn tay đau, lòng ấm ức, mím chặt môi không nói. Mặt Hứa Dực Trung sa sầm, đột nhiên hét lên: “Vô lí!”.
“Em có lý, thế nào là vô lí!”. Nghiêu Vũ cũng hét to không kém.
“Nếu những cái nhà đó có giá trị, chính quyền địa phương có để bọn anh dỡ không?”.
“Đã nói rồi, bọn họ tầm nhìn có một gang tay, bây giờ cảm thấy không có giá trị, đợi khi biết có giá trị thì hết rồi”.
“Có giá trị, bằng chứng đâu?”.
Nghiêu Vũ há miệng, muốn chứng minh giá trị của những ngôi nhà cũ đó, cô sầm mặt hồi lâu mới buông một câu: “Bây giờ xin đăng kí bảo tồn văn vật cấp tỉnh! Cũng phải đợi nửa năm, chờ được phê chuẩn, các anh đã dỡ sạch rồi!”.
Hứa Dực Trung cười khẩy: “Cấp tỉnh, ngay cấp thành phố còn khó nữa là!”.
“Nói trắng ra, cho dù bây giờ các anh biết là có giá trị cũng sẽ tranh thủ dỡ thật nhanh trước khi đề nghị được phê chuẩn! Thương nhân, thương nhân là gì? Mua vào bán ra, trao tay đã có lời! Lợi nhuận bày trước mắt các anh có chịu buông không?”. Thái độ của Hứa Dực Trung càng làm Nghiêu Vũ nổi điên.
“Hừ! Thương nhân, chẳng phải em thích thương nhân này sao?!”. Hứa Dực Trung vừa nói đã biết lỡ lời.
Nghiêu Vũ sững sờ, nước mắt trào ra, giơ tay giật cửa xe.
Hứa Dực Trung vội kéo cô lại, hôn thật mạnh, ấp đầu cô vào ngực, chặn lại tiếng khóc của cô. Nghiêu Vũ tủi thân mím môi không chịu mở miệng, vùng vẫy một hồi, mệt quá, gục vào ngực anh khóc.
“Anh lỡ lời, Tiểu Vũ, đừng khóc”. Hứa Dực Trung bình tĩnh bắt đầu dỗ dành.
Anh vừa dỗ Nghiêu Vũ lại khóc to: “Ai thích anh? Em không thèm thích anh!”.
“Được rồi, được rồi, không thích thì không thích… không thích sao được?”. Hứa Dực Trung lập tức đổi giọng: “Nhưng chuyện này anh cũng không thể quyết”.
Nghiêu Vũ dụi mặt vào complet của anh lau nước mắt: “Giấy! Complet cứng quá không lau được”.
Hứa Dực Trung vội lấy giấy lau cho cô, Nghiêu Vũ nghiêng đầu, giật lấy tờ giấy: “Để em, anh lau không sạch!”.
Hứa Dực Trung nhăn nhó, mãi cô mới bình tĩnh lại, hai mắt khóc đỏ hoe, anh dịu giọng: “Kể anh nghe thị trấn cổ đó đi, anh chưa hiểu lắm. Để anh xem thế nào, được không?”.
Nghiêu Vũ nhoẻn cười, dang tay ôm cổ anh, đang định hôn, lại dừng: “Không hôn nữa, không lại bảo em dùng quan hệ riêng tư ảnh hưởng vận hành của tập đoàn”.
Hứa Dực Trung véo mũi cô: “Nói một câu đã để bụng? Kể anh nghe nào?”.
“Vậy về nhà em, có rất nhiều tư liệu”.
Nghiêu Vũ giới thiệu tỉ mỉ môi trường địa lí, lịch sử, truyền thuyết thị trấn cổ, còn đưa từng bức ảnh giải thích cho anh.
Hứa Dực Trung chăm chú nghe, lông mày mỗi lúc một cau: “Tiểu Vũ, nghe em nói anh cũng thấy thị trấn cổ có giá trị, nhưng tập đoàn đã bỏ vào đó mấy chục triệu, hợp đồng đã kí, rất khó thay đổi, sẽ tổn thất lớn”.
“Chỉ cần bên anh trì hoãn một thời gian, những chuyện khác em sẽ nghĩ cách”.
Hứa Dực Trung cười: “Em có thể nghĩ cách gì?”.
“Em sẽ nhờ Thiên Trần làm phóng sự chuyên đề, cậu ấy còn có thể liên hệ với đồng nghiệp tạo dư luận rộng rãi, thu hút sự quan tâm đối với thị trấn cổ, trước áp lực của dư luận chính quyền thành phố nhất định phải thay đổi cách nhìn”.
“Ha! Không ngờ Tiểu Vũ của anh lại giỏi như vậy, chiêu đó mà cũng nghĩ ra! Em tưởng giới truyền thông có thể ngăn cản? Nên biết, hợp đồng đã kí, thực sự không làm gì được. thậm chí còn có thể lập tức tiến hành phá dỡ giải phóng mặt bằng giai đoạn hai”.
Hứa Dực Trung bế cô lên lòng: “Xung quanh chuyện này còn rất nhiều điều em không biết, nhiều việc không quy phạm như em nghĩ, phải thực hiện không ít thủ tục, nhưng anh có ý này, chúng ta đi gặp anh trai anh bàn xem sao, nhưng từ nay em không được hễ giận là bỏ chạy? Bé con, em ghê gớm thật”.
“Người ta đang sốt ruột mà, anh cứ chờ xem, thị trấn cổ nhất định có giá trị, bây giờ anh cũng không tính được giá trị của nó đâu! Nó không hề kém Lệ Giang, Lệ Giang tất cả đều xây mới, nhưng kết hợp rất tốt văn hóa bản địa và không khí thương mại. Ưu thế lớn nhất của thị trấn cổ là có thể nhìn thấy nghề thủ công, những sinh hoạt dân dã xa xưa!”, Nghiêu Vũ nghiêng đầu nhìn Hứa Dực Trung, mắt long lanh.
Anh không cưỡng lại được sức cám dỗ của đôi mắt đó, lại cúi đầu hôn cô.






Cô đơn như giọt sương rơi
Trong phút chốc, trái tim Thiên Trần bị bóp nghẹt, đôi găng tay ấm mang tình mẹ nặng trĩu thít chặt bàn tay cô, cùng lúc, cô đã nhìn thấy cuộc chia tay tất yêu với Tiêu Dương.
Mặc dù Hứa Dực Trung nói không thể làm gì được nữa, sau khi giao bài viết cho tòa soạn, Nghiêu Vũ vẫn đi tìm Thiên Trần bàn cách cứu vãn thị trấn cổ.
Nghe Nghiêu Vũ nói xong, Thiên Trần tư lự, rồi bảo Nghiêu Vũ chuẩn bị những tư liệu cần thiết. Nghiêu Vũ nghe vậy gật gù khâm phục: “Thiên Trần, cậu càng ngày càng lợi hại, nói là trú