Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.

rầm ngâm, chợt sôi nổi: “À, tiến độ dự kiến của công trình là thế này, giai đoạn một, cuối sang năm hoàn thành giao cho bên sử dụng, sau đó là giai đoạn hai, công việc giải phóng mặt bằng, phá dỡ nhà cũ có lẽ cũng tiến hành vào thời điểm đó”.
“Giai đoạn một đã không thể làm gì được nữa, giai đoạn hai có thể lựa chọn địa điểm khác không?”.
“Tiểu Vũ, đây là vấn đề đầu tư của tập đoàn, không thể nói thay là thay đổi được, thỏa thuận hợp tác đã kí. Đền bù giai đoạn một đã xong, giai đoạn hai, sẽ tiến hành vào đầu năm tới, giai đoạn một coi như thí điểm, hiện nay xem chừng rất được dân hoan nghênh”. Hứa Dực Trung rất băn khoăn, anh cũng đã đến thị trấn cổ, cư dân ở đó đa phần là người bản địa, phần lớn là người già, nhà ở đã cũ nát, nghe nói tập đoàn Gia Lâm đầu tư xây khu nhà mới, nhà cũ đổi nhà mới, tiền nộp thêm không nhiều, họ rất phấn khởi, nhiều người ở ngoài khu vực đó cũng muốn đổi nhà mới, không hiểu sao Nghiêu Vũ lo lắng như vậy.
Nghiêu Vũ cũng nhận ra sự đường đột của mình. Gia Lâm là tập đoàn khai thác bất động sản, nói như Hứa Dực Trung, nhà cũ đổi nhà mới, dân đương nhiên hoan nghênh. Nhưng điều muốn nói cô không thể nói rõ với anh qua điện thoại.
“Tiểu Vũ, sao thế?”.
“Không sao, em chỉ thấy đáng tiếc. Không có gì, hai ngày nữa em về”. Cô cúp máy.
Hứa Dực Trung trầm ngâm hồi lâu, bụng nghĩ, có lẽ Nghiêu Vũ thích thị trấn cổ quê hương, con người hiện đại bây giờ đều thích hoài cổ. Từ nhỏ cô đã sống ở đó, có lẽ rất lưu luyến.
Nghiêu Vũ chạy đến khu vực cần giải tỏa của giai đoạn hai thăm dò. Dân ở đây đều muốn dỡ nhà, có người còn tình nguyện đổi cả lạc viên rộng hai trăm mét vuông lấy một trăm mét vuông nhà mới.
Cô đi vào lạc viên Trương gia, đây là lạc viên lớn nhất của giai đoạn hai, kiến trúc hình chữ Phúc, rất gần lạc viên Huỳnh gia.
Cánh cổng lớn màu nâu đỏ long tróc. Bức tường bao vốn màu trắng đã bẩn lem nhem, bị trẻ con vẽ đủ thứ hình thù. Bên trong có bảy hộ gia đình sinh sống, trên những cửa sổ gỗ chạm hoa có chiếc được che bằng nilon, có chiếc được lắp khung kính. Đường điện chằng chéo lộn xộn.
Đá lát sân lồi lõm, góc tường mọc đầy rêu, trên tường chăng dây thép phơi đủ thứ vỏ chăn, quần áo. Chân tường là rãnh thoát nước, trên mỗi khoảng sân đều có một ang lớn bằng đá đựng đầy nước, đó là ang chứa nước đề phòng hỏa hoạn.
Cô hỏi một người đàn ông ngồi dưới hiên: “Nhà này nghe nói sang năm phải dỡ, bác có bằng lòng bán không?”.
“Bán được thì tốt, ở nhà mới tốt hơn”.
“Họ đền bù bao nhiêu?”.
“Nghe nói là theo diện tích từng hộ, mỗi mét vuông một ngàn hai, nhà mới ở trong thành hiện nay chỉ ngàn hai, tính gộp tất! Cũng còn được”.
Nghiêu Vũ quay đi, đến mấy nhà xung quanh, hỏi han, nhẩm tính.
Ở lại ba ngày, khu lạc viên Huỳnh gia đã bị san thành một đống đổ nát. Đứng trước cảnh hoang tàn, ánh mặt trời mùa đông vàng võ lặng buông, lòng Nghiêu Vũ tan nát. Nhìn ra xa, những mái ngói đen tường hồng lô xô trải dài trước mắt, càng xót xa. Chẳng lẽ diện mạo mới của thành phố này sẽ phải trả giá bằng sự biến mất của thị trấn cổ phong rêu này?
Nghiêu Vũ không muốn ở lại nữa, đáp xe khách về thành phố A.
“Nghiêu Nghiêu, bố đã hỏi rồi, đây là dự án đầu tư lớn nhất, thành phố B mới thu hút được, hơn nữa thị trấn cổ hiện chưa được liệt vào danh mục bảo tồn cấp tỉnh. Danh mục bảo tồn cấp thành phố và cấp tỉnh chỉ có một số điểm trên núi Vân Đỉnh và lạc viên vốn của một đại địa chủ ở trung tâm thị trấn cổ. Đây là dự án kêu gọi đầu tư của chính quyền thành phố, không tiện can thiệp”.
“Bố!”. Nghiêu Vũ nhìn bố, giọng nài nỉ: “Bố cũng biết, bản thân thị trấn cổ đã rất có giá trị, sao không đề nghị phê duyệt vào danh mục bảo tồn cấp tỉnh? Sau này chỉ cần dựa vào cảnh quan núi Vân Cảnh ở thị trấn cổ, thành phố đã đủ thúc đẩy phát triển du lịch”.
“Việc gì cũng có trình tự. Bố sẽ tìm hiểu thêm”.
Nhưng Nghiêu Vũ rất sốt ruột. Cô tận mắt nhìn thấy cả một dải nhà gỗ hơn vạn mét vuông trong đó có lạc viên Huỳnh gia bị san phẳng trong vòng ba ngày. “Chú Đỗ nói Gia Lâm vẫn còn công trình giai đoạn hai, khu lạc viên Trương gia cũng sẽ bị dỡ. Có còn cách nào cứu vãn không?”.
“Nghiêu Nghiêu, trừ phi nhà đầu tư chịu nhượng bộ. Sau đó thương thảo với chính quyền thành phố, con nên biết, chuyện đó không dễ, bây giờ là kinh tế thị trường”.
Nghiêu Vũ đứng lên: “Phiền bố rồi, để con nghĩ tiếp”.
Cô ra khỏi nhà, hẹn gặp Hứa Dực Trung.
Nghiêu Vũ chọn một quán trà ở lưng chừng núi Tây Sơn. Từ đây nhìn xa, khắp triền núi là dải rừng lốm đốm lá xanh xen lẫn lá đỏ, cảnh sắc đìu hiu gợi buồn của vùng núi lúc chớm đông thu vào tầm mắt.
Khi Hứa Dực Trung đến, nhìn thấy một bức họa tuyệt đẹp. Nghiêu Vũ ngồi bên cửa sổ tư lự nhìn xa, chiếc áo chẽn ngắn kiểu cũ có gút cài bằng vải, cánh tay trắng muốt chống cằm đeo chiếc vòng ngọc xanh biếc, rất hợp với đôi khuyên tai lưu ly anh tặng, một bức tranh tố nữ điển hình. Anh đứng lặng, từ xa ngắm mãi, mới thong thả đi đến, nhìn quanh không thấy ai, liền vòng ra sau ôm cô: “Tiểu Vũ, em đẹp quá”.
“Chỗ này rất đẹp phải khôn