Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.

nhơ rong chơi, viên phấn trắng trong tay thầy miệt mài miết trên bảng, lũ chúng ta xốn xang chờ tiếng trống tan trường.

Giọng anh trong mượt, từng câu gợi nhớ reo vui, bài hát Thời thơ ấu không thật phổ biến, nhưng mặt Thiên Trần sáng bừng rạng rỡ. Cô ngắm nhìn Lâm Hoài Dương, anh quả thực ưu tú hơn cô tưởng.
Cảm giác bình yên của buổi chiều hôm đó in rất sâu trong kí ức Thiên Trần.
Cô và Tiêu Dương bên nhau, cũng rất ít lời, nhiều lúc cô gục trên đùi anh lặng lẽ suốt buổi chiều.
Thực ra cô và Lâm Hoài Dương còn nói ít hơn. Nhưng, với Tiêu Dương là sự yên lặng khắc khoải bởi không nhìn thấy tương lai. Còn với Lâm Hoài Dương, cho dù không nói, vẫn ung dung, vô lo vô nghĩ. Bởi vì vừa ý bố mẹ hai bên.
Thiên Trần bỗng hốt hoảng, cảm thấy sắp không cưỡng lại được Lâm Hoài Dương. Cô đã nói với Tiêu Dương, nhưng anh cơ hồ không bận tâm, không lo lắng. “Ờ, anh biết rồi, đừng nghĩ nhiều”.
Câu trả lời như vậy, cô thật sự không hiểu.
Nghĩ lại, rốt cuộc cô muốn Tiêu Dương nói thế nào? Anh còn có thể nói gì? Thiên Trần biết, chỉ cần cô gật đầu, cô và anh có thể công khai kết hôn. Nhưng cô không thể, có phải cô muốn Tiêu Dương tỏ ra lo lắng?
Trong khi Thiên Trần ủ dột, Nghiêu Vũ cũng đang sầu não ở thành phố B.
Cô nhận loạt bài viết về thị trấn cổ cho tạp chí du lịch, bài đầu tiên sẽ viết về thị trấn cổ dưới chân núi Vân Đỉnh. Từ nhỏ lớn lên ở đó, cô đã quá quen thuộc thị trấn này, tất cả những thị trấn cổ cô từng đến, hầu như đều được khai thác phục vụ du lịch, còn ở đây, do giao thông không thuận, nên vẫn còn giữ được diện mạo thiên nhân hợp nhất của một thị trấn cổ. Không cần xem tư liệu, không cần đi tham quan lại, nhắm mắt cũng biết con phố nào vẫn còn những người phụ nữ ngồi dệt chiếu cói, con phố nào có quầy bánh điểm tâm làm thủ công nổi tiếng.
Thị trấn cổ có bảy vị thánh, tám phong cảnh lớn, trong mỗi căn nhà ở đây đều có thể nhìn thấy những viên gạch cổ từ thời nhà Hán, có cả những bác thợ khắc gỗ, khắc đá, làm gạch gốm. Khuôn viên mỗi gia đình đều bố cục theo phong thủy, những căn nhà gỗ thời Minh – Thanh kết cấu hình chữ Phúc, chữ Đa, chữ Chu, còn rất nhiều. Mấy chục vạn chiếc cửa sổ hoa chạm khắc những nhân vật cát tường, như ý trong truyền thuyết, nhuốm màu thời gian đẹp mê hồn.
Từng có câu thơ viết: Thành trung phi các liên nguy đình, sở sở hiên song lâm vân cảnh[1'>. Chính là nói vẻ đẹp của kiến trúc và thế cận sơn cận thủy của thị trấn cổ.
[1'> Nghĩa là: Trong trấn những đình viện uy nghiêm mái cong vút trập trùng, khắp nơi cửa sổ soi bóng nước.
Nhưng khi Nghiêu Vũ đến đây, phát hiện dải nhà gỗ sát mép sông bên rìa thị trấn đang bị dỡ đi. Cô kinh ngạc, khu vực này cô quá quen, bên trong là những lạc viên với những kiến thúc bố cục hình chữ Đa hiếm hoi còn sót lại trên toàn quốc. Mặc dù, sau cách mạng văn hóa các hộ gia đình đã chia cắt để ở, nhưng kết cấu tổng thể vẫn chưa bị phá vỡ. Cô không kịp nghĩ, gọi điện cho bố Đỗ Lối: “Chú Đỗ, cháu muốn biết tại sao lại dỡ khu lạc viên Huỳnh gia, đã dỡ được một nửa rồi!”.
“Ồ, Tiểu Vũ phải không, về rồi à? Chẳng phải khu đất đó do tập đoàn Gia Lâm đầu tư xây dựng khu trung cư? Lạc viên Huỳnh gia ở đúng khu vực đó”.
“Chú Đỗ, dỡ thì tiếc quá. Sau này làm sao tìm được lạc viên có kết cấu như thế”. Giọng Nghiêu Vũ nôn nóng bức xúc.
Chủ nhiệm Đỗ cười: “Tiểu Vũ, hơn mười hộ gia đình sống trong lạc viên Huỳnh gia đều hoan nghênh dỡ bỏ, được bồi thường nhà mới, hơn nữa, hợp tác lần này chỉ là dự án giai đoạn đầu, tiếp theo ngoài khu vực lạc viên Huỳnh gia, những lạc viên cũ phía sau cũng phải dỡ, cư dân cũng rất hoan nghênh…”.
Chủ nhiệm Đỗ còn nói gì, Nghiêu Vũ hoàn toàn không nghe được nữa. Xót xa nghĩ, sau này thị trấn cổ còn chưa kịp khai thác đã biến mất ư? Cô vội vàng cảm ơn rồi cúp máy, lập tức gọi cho Hứa Dực Trung: “Hứa Dực Trung, tiến độ công trình của công ty anh thế nào?”.
“Cái gì?”. Hứa Dực Trung không hiểu, không biết Nghiêu Vũ đang nói gì.
Nghiêu Vũ bình tĩnh lại, thong thả nói: “Em muốn biết đầu tư của công ty anh ở thành phố B, tiến độ công trình ở tiểu khu giáp thị trấn cổ như thế nào? Em muốn hỏi việc di dời nhà dân khi nào hoàn thành”.
“Tiểu Vũ!”. Hứa Dực Trung cười, “Có chuyện gì vậy? Dỡ những ngôi nhà gỗ, chỉ mấy ngày là xong”.
“Anh có biết xây chung cư phải dỡ những ngôi nhà cổ?”.
“Biết chứ, những ngôi nhà cũ ở khu đó lẽ ra nên dỡ sớm. Để dân tình được ở nhà mới chẳng phải tốt hơn?”. Hứa Dực Trung không hiểu tại sao Nghiêu Vũ lại hỏi chuyện đó.
“Lạc viên Huỳnh gia mà công ty anh đang dỡ là những kiến trúc hình chữ Đa rất hiếm còn sót lại trên toàn quốc, những ngôi nhà trong lạc viên sắp xếp hình chữ Đa trong bố cục không quy tắc, hàm ý đa tử đa phúc, rất ý nghĩa, sẽ bị dỡ mất ư?”.
“Tiểu Vũ, nhà vốn đã cũ lắm rồi, lại không có văn vật gì cần bảo tồn, đó là khu đất đã được thành phố quy hoạch”.
“Vậy công trình giai đoạn hai của bên anh vẫn còn phải dỡ thêm nhà? Có nghĩa, sau một năm, ít nhất một phần ba lạc viên của thị trấn cổ sẽ biến mất?”.
“Vấn đề này…”. Hứa Dực Trung t


Snack's 1967