Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.

biết nói gì. Đồng Tư Thành lên tiếng trước, phá vỡ không khí gượng gạo: “Uống sữa rất tốt, tủ lạnh của em lúc nào cũng trống không”.
Anh đi thẳng xuống bếp, mở tủ lạnh, hơi ngẩn ra, mỉm cười: “Xem ra anh ta chăm sóc em khá tốt, đầy đủ cả rồi”.
Anh để mấy hộp sữa lên tủ bếp rồi ra phòng khách ngồi.
“Tư Thành, có chuyện gì?”. Lòng cô xót xa, quả thật anh gầy như cây sậy. Có phải dồn hết tâm trí cho công ty? Đôi mắt trong trẻo ngày nào giờ đùng đục, hằn những tia máu nhỏ.
“Anh nghe nói em mua lạc viên ở thị trấn cổ, định ngăn cản phá dỡ nhà cổ, phải không?”. Đồng Tư Thành nhẹ nhàng hỏi.
Hai tháng không gặp, lúc này nhìn thấy anh, tim cô lại đập dồn, hơi xúc động, cũng hơi bối rối. Như đứa trẻ có lỗi, cô cúi đầu không dám nhìn anh.
Đồng Tư Thành không nén được lòng, giơ tay định kéo cô, tay vừa giơ lại buông xuống, mắt đăm đăm nhìn cô.
Anh không biết, lúc này đầu óc Nghiêu Vũ đang rối tung. Việc này ngay Thiên Trần cũng không biết, ai đã nói cho Đồng Tư Thành?
“Nghiêu Nghiêu”.
“Dạ?”. Nghiêu Vũ ngẩng đầu, mỉm cười: “Ai nói với anh?”.
“Ai nói không quan trọng, đằng nào anh cũng biết, anh có tấm thẻ, mật mã là sinh nhật em, có ba trăm ngàn tệ. Sợ em không đủ tiền, cứ dùng đi, sau này có tiền trả lại anh”. Đồng Tư Thành đưa tấm thẻ cho cô.
Nghiêu Vũ sững sờ, xúc động, sống mũi cay xè: “Tư Thành, đừng làm vậy, em…”.
Đồng Tư Thành thở dài, đứng lên ôm cô: “Đừng khóc, cho dù em làm gì, anh cũng giúp em hết sức”.
Bao cảm xúc lại trỗi dậy. Cô cảm động, cảm động tận đáy lòng. Người đó vẫn yêu cô, nhưng cô không thể đáp lại.
“Không cần đâu. Em đã mua được rồi, tiền mẹ cho. Tiền đó mẹ vốn định dành để em mua nhà”. Nghiêu Vũ sụt sịt, trả lại tấm thẻ.
“Nếu em cần thì sao? Cứ cầm lấy”.
Hai người đùn đẩy mãi, cuối cùng Đồng Tư Thành cười nhạt, nhận lại tấm thẻ: “Sao phải khách sáo với anh như thế?”.
Nghiêu Vũ đỏ mặt, định thanh minh. Nhưng có tiếng chuông cửa, cô vội ra mở. Hứa Dực Trung đứng bên ngoài, mặt sa sầm. Một tia chớp lóe trong đầu Nghiêu Vũ, tất cả sáng tỏ: “Sao mặt sa sầm như vậy? Cứ như đến bắt gian dâm? Đỗ Lối đã nói gì?”.
Hứa Dực Trung không biết nói sao, Đỗ Lối đã kể với anh cuộc đối thoại giữa hai người. Lúc đó anh chỉ nhìn Đỗ Lối, hỏi: “Sao em lại có ý nghĩ đó?”.
“Em ghét cô ta, đơn giản vậy thôi. Dực Trung, anh nghe rồi đấy, Nghiêu Vũ nói, vì chuyện kia cô ta mới bằng lòng cặp với anh, có lẽ là nói đùa. Nhưng, nếu anh không thỏa mãn yêu cầu của cô ta, anh cứ chờ mà chia tay, chia tay vì lí do đó, em tin đây là chuyện nực cười nhất em từng thấy”.
Hứa Dực Trung đương nhiên biết là nói đùa. Anh đến định báo cho Nghiêu Vũ một số thông tin, nhân tiện đưa cô đi ăn. Lúc cửa mở nhìn thấy Đồng Tư Thành ung dung đứng sau cô, mặt anh tự dưng tối lại, chưa kịp cất lời, Nghiêu Vũ đã bốp chát như vậy làm anh tức điên.
“Sao?”.
Lòng giận bừng bừng, cô nói sống sượng: “Sao cái gì? Có chuyện à? Anh cảm thấy đúng như thế phải không?”.
Hứa Dực Trung biết rõ, anh khó chịu vì thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành đứng bên nhau, nhưng đàn ông ai chả thế? Anh không nói gì, chỉ nhìn cô.
Hai người cứ thế nhìn thẳng mắt nhau. “Nghiêu Nghiêu, nói rõ với anh ấy đi”. Đồng Tư Thành xen vào.
“Tư Thành đến là để ủng hộ em ngăn cản công ty anh phá thị trấn cổ”. Nghiêu Vũ khô khan giải thích.
“Tìm đồng minh à? Người mới muốn dỡ, liên kết với người cũ chống lại?”. Thâm tâm anh muốn hỏi cô, tại sao sau khi Đồng Tư Thành xen vào, thái độ của cô thay đổi nhanh như vậy? Hứa Dực Trung đã quá mất bình tĩnh, anh biết, nói vậy khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng lúc này không muốn giữ phong độ. Càng không muốn dỗ dành Nghiêu Vũ trước mặt Đồng Tư Thành.
Nghiêu Vũ nổi đóa, Hứa Dực Trung vừa dứt lời, cô liền túm anh đẩy ra ngoài, đóng cửa đánh “rầm”. Đồng Tư Thành giật mình, chưa bao giờ anh thấy Nghiêu Vũ nóng nảy như thế.
“Đồng Tư Thành, anh cũng đi cho tôi nhờ! Bây giờ tôi thà giết một ngàn người, còn hơn bỏ sót một người! Trên đời sao có chuyện trùng hợp khéo thế? Đỗ Lối vừa ra cửa trước anh liền vào cửa sau. Đỗ Lối nói với anh chuyện tôi mua nhà ở thị trấn cổ phải không? Cút!”. Nghiêu Vũ giận run người.
“Nghiêu Nghiêu, không phải anh thông đồng với Đỗ Lối diễn kịch với em. Em bình tĩnh lại. Anh đi đây”. Thấy Nghiêu Vũ đang cơn thịnh nộ, Đồng Tư Thành lặng lẽ mở cửa đi ra.
Nghiêu Vũ lao ra khóa trái cửa, ấm ức không chịu nổi, lại chạy đến cửa sổ, hướng vào chiếc xe Hứa Dực Trung đang lái đi, hét to: “Hứa Dực Trung, anh là đồ khốn kiếp!”.
Cô cũng không rõ vì sao, trước đây với Đồng Tư Thành cô chưa bao giờ nổi đóa lên như vậy, nhưng với Hứa Dực Trung cứ như có thù với nhau, động tí là giận dữ cãi cọ, hòa giải xong, lại cãi nhau.
Lúc trước, Nghiêu Vũ thấy vẻ mặt Hứa Dực Trung biết ngay là có chuyện, lúc nào không đến, lại sầm mặt đến đúng lúc này, trừ phi đã nghe Đỗ Lối nói gì, hoặc là ghen vì bắt gặp Đồng Tư Thành ở đây! Anh không tin cô ư? Uất ức, đau khổ trào lên, vậy mà còn đòi cưới mình, đừng mơ!
Cô thu dọn đồ đạc, tắt di động, bắt xe về nhà bố mẹ. Không


XtGem Forum catalog