XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.


Ánh mắt Tiêu Dương đã tìm đúng phòng làm việc của Thiên Trần. Lặng nhìn ánh đèn hắt ra, ở khoảng cách rất xa, nhưng anh vẫn nhìn rất rõ, tiếng khóc não lòng lẫn trong tiếng gió chích vào tai, Tiêu Dương vội ấn tay vào ngực trái, ép lại tiếng tim đập dồn và nỗi đau gào thét bên trong.
Dốc cạn chút sức lực cuối cùng dựng lên một bức tường cao, quây lại nỗi nhớ, quây lại mọi xúc cảm đớn đau.
Thời gian chầm chậm trôi.
Mưa tuyết lất phất, dưới ánh đèn đường, từng hạt bụi tuyết rơi xuống, khuôn mặt anh dần dần trắng xóa, mắt sâu tựa đêm đen.
Thiên Trần của anh, Thiên Trần xinh đẹp, dịu dàng, Thiên Trần anh yêu, cũng yêu anh, sắp rời xa anh.
Thiên Trần của anh đã mệt mỏi, muốn yên phận lấy chồng, cô sẽ lấy người đàn ông được gia đình lựa chọn, lấy bình an, lấy yên lành. Còn anh, người đàn ông yêu cô, anh chỉ có thể ra đi.
Baby, đừng khóc anh đang ở bên em.
Baby, đừng khóc, hãy tưởng tượng rằng chúng ta đi trăng mật vòng quanh thế giới…
Baby, đừng khóc anh đang ở bên em.

Tiêu Dương khe khẽ ngân nga, mới được hai câu, nước mắt ứa ra, anh ngẩng đầu, muốn ép lại, nhưng không kịp, mặt anh đã ướt đẫm nước mắt nóng hổi. Nhìn lần nữa ánh đèn trên cao, chầm chậm quay đi.

Baby, đừng khóc anh đang ở bên em.
Baby, đừng khóc, anh đang ở bên em.
Baby, đừng khóc!
Baby, đừng khóc!

Tiêu Dương thì thầm nhắc mãi, anh chỉ có thể thì thầm với Thiên Trần, anh ở bên em… anh ở bên em… ánh mắt lạ lùng của người qua đường thi thoảng liếc lại, họ động lòng bởi chàng trai trẻ dáng xương xương, cả người chìm trong nỗi đau đớn thấm tận tâm can.

Đồng Tư Thành ngồi một mình trong quán bar. Nhìn thấy Tiêu Dương đi vào, cười đau khổ: “Đúng là anh em hoạn nạn, A Dương, đây là số phận ư?”.
Tiêu Dương không nói, ngồi xuống bên, thấy Đồng Tư Thành uống nước lọc, liền gọi một bình rượu vang hâm nóng. Rót một cốc, tợp một ngụm, cay xé họng: “Sao nóng thế?”.
“Ha ha, nóng mới dễ chịu”. Đồng Tư Thành lại nhấp ngụm nước lọc, xoa ngực nói: “Ở đây lạnh quá, rượu phải hâm nóng, mới ấm người lên được, chủ quán rất hiểu cậu”.
“Em và Thiên Trần chia tay rồi”.
“Hai người, mấy ngày nữa là ổn thôi, vẫn còn tình cảm…”. Giọng Đồng Tư Thành uể oải.
Tiêu Dương nhắc lại lần nữa, rõ từng chữ: “Thật đấy, chia tay rồi… đành vậy, mệt rồi”. Anh mỉm cười: “Sư huynh, bây giờ em mới hiểu, thì ra uống nước lọc cũng có thể say”.
“Ha ha, đúng thế, anh cũng thấy vậy, cũng có thể say. Tập đoàn của bạn anh ở Chu Hải muốn góp vốn với chúng ta, cậu thấy thế nào?”. Đồng Tư Thành nói sang chuyện khác.
“Được, công ty nhỏ sức cạnh tranh không lớn”. Tiêu Dương cười.
“Ừ, vài ngày nữa anh đến đó. A Dương, nếu có tiền, cậu muốn làm gì nhất?”.
“Tìm một cô gái, cưới, sinh con, để bố mẹ sống dễ chịu hơn. Còn anh?”.
“Anh chỉ muốn bố mẹ vui vẻ”. Đồng Tư Thành giọng thờ ơ. Bây giờ chỉ có bố mẹ là mối bận tâm duy nhất của anh.
Tiêu Dương không cười nổi, môi mấp máy, cuối cùng cũng lộ ra hình thù nụ cười.
Đồng Tư Thành nhìn Tiêu Dương, bỗng nhớ tới hồi nhỏ có một con mèo hoang chạy đến nhà. Con mèo chỉ nhỏ bằng bàn tay, vừa đói vừa rét, run lẩy bẩy, co ro ngoài cửa, vậy là anh bê cho nó ít sữa nóng, vì trong nhà không thể nuôi được, nên không mang về. Con mèo yếu ớt kêu luôn mồm, ngày hôm sau thì chết cóng ngoài sân. Nụ cười của Tiêu Dương khiến Đồng Tư Thành nhớ đến con mèo đó.
Anh vỗ mạnh vai Tiêu Dương: “Đại trượng phu sợ gì không lấy được vợ!”.
Tiêu Dương cầm cốc rượu, ngửa cổ uổng cạn, hơi nóng từ dạ dày bốc lên, xông vào mắt, cười ha hả: “Đã không bận lòng lâu rồi, chỉ sớm muộn mà thôi”.
Đã biết sẽ dang dở, chi bằng sớm ra đi. Anh biết sẽ có ngày hôm nay, nhưng không hề hối hận. Chỉ cần Thiên Trần bình yên. Nụ cười lạnh giá hiện trên mặt, Tiêu Dương thầm nghĩ lẽ ra anh nên là người nói chia tay. Nhưng giờ đây gánh nặng lại đè lên vai Thiên Trần… tiếng nói trong lòng yếu ớt thanh minh, anh không đành, không đành nói ra.
Thiên Trần không biết mình đã về nhà như thế nào, cô nhoẻn cười với mẹ trước cửa: “Con và A Dương chia tay rồi, mẹ khỏi lo, con đi ngủ đây!”. Mẹ cô rụt rè lên gác với cô, nhìn cô ngủ, tắt đèn trong phòng. Lúc ra khỏi cửa, bà mệt mỏi nói: “Thiên Trần, thà để con hận mẹ, còn hơn sau này thấy con hối hận. Mẹ chỉ có mình con!”.
Trong đêm tối, hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn trên má, Thiên Trần mơ hồ cảm thấy cô đang trôi trong mơ. Tấm chăn điện làm lưng cô nóng dần. Cô để lòng bàn tay dưới lưng, muốn thu thêm chút nhiệt nữa. Nhưng không đủ, cô lật người, nằm úp trên tấm chăn, cơ hồ muốn áp ngực xuống để sưởi cho trái tim lạnh ngắt.
Mũi tắc đặc, một cơn khó thở.
Cái lạnh dần dần bị đẩy lui, thay vào đó là cái nóng như lửa. Giơ tay sờ soạng tắt đèn ngủ, thò một chân ra khỏi chăn, hơi lạnh lướt qua. Cô mơ màng nghĩ, mọi vật khi đến cực điểm đều biến chuyển, yêu quá sâu nặng sẽ trở thành đau.
Hôm sau tỉnh dậy, Thiên Trần ăn sáng, chào bố mẹ đi làm, như không có chuyện gì xảy ra. Suốt buổi sáng vẫn bình thường, vẫn nói cười với đồng nghiệp.
Gần trưa, mọi người ké