Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2349 lượt.

Nghiêu Vũ nhăn nhó.
“Ha ha, đợi khi ra được sách con khắc có tiền. Như vậy càng đảm bảo, đúng không?”.
Không gian về đêm càng yên tĩnh. Nghiêu Vũ không ngủ được. Liếc di động mấy lần, vẫn không chịu mở máy. Cô sợ nhìn thấy những cuộc gọi nhỡ, những tin nhắn của Hứa Dực Trung, sợ mình sẽ mềm lòng, sẽ không giận anh nữa. Trằn trọc mãi không kìm được, đành mở máy. Một phút sau, quả nhiên máy rung, có tín hiệu tin nhắn. Lòng cô cũng rung theo, sau đó là cảm giác ngọt ngào xen lẫn chua chát. Cô nhấn nút, tổng cộng có ba tin nhắn, một của Đồng Tư Thành, một là tin dự báo thời tiết, cuối cùng là tin quảng cáo. Tin của Đồng Tư Thành: “Đỗ Lối chỉ nói em mua nhà ở thị trấn cổ và định ngăn cản tập đoàn Gia Lâm dỡ nhà cũ, ngoài ra không nói gì nữa”. Tin dự báo thời tiết: “Ngày mai âm u có mưa nhỏ, nhiệt độ: 5 – 13oC, trời chuyển lạnh, chú ý giữ ấm”.
Tin quảng cáo: “Hoa viên X long trọng khai mạc. Đăng kí sớm trở thành hội viên, sẽ được ưu đãi 1%”.
Không có điện thoại cũng không có tin nhắn của Hứa Dực Trung.
Nghiêu Vũ hít một hơi thật mạnh khiến lục phủ ngũ tạng đều đau. Anh tin là thật ư? Vẫn giận cô sao? Mắt đỏ hoe, cô tắt di động, quẳng sang bên.
Ngày trước đau khổ, mong nhớ Đồng Tư Thành, bây giờ lẽ nào với anh cũng thế?






Nỗi lòng biết tỏ cùng ai
Mùa đông năm đó, trên đường phố đông người, một cô gái trẻ mặt xanh xao, chạy với bước chân nhanh nhất trong đời. Nhanh đến mức đem trọn mối tình đầu, trọn nỗi đắm say và mọi lời hứa hẹn trong bảy năm, quẳng lại rất xa phía sau.
“Thiên Trần, chưa về à?”. Cô bạn đồng nghiệp hỏi một câu rồi đi. Tiếng giày cao gót rít trên hành lang xa dần.
Hôm nay tựa như có mưa tuyết, trời âm u mây xám, Thiên Trần đứng dậy đến bên cửa sổ. Từ tầng hai mươi nhìn xuống, dòng người bên dưới như đàn kiến đông đặc chen chúc ở ngã tư, đèn xanh vừa lóe, cả đàn đen kịt rùng rùng tràn lên.
Rõ ràng là đường phố ồn ào trong giờ cao điểm tan tầm, vậy mà ở đây tuyệt nhiên không nghe thấy một tiếng động. Giống như một cảnh phim câm, chỉ có thể hiểu ý nhân vật qua động tác. Thiên Trần nhìn quanh, căn phòng rộng thênh thang, chỉ có một mình cô. Đèn trên trần trắng nhợt tỏa xuống, có tiếng khép cửa phía xa vọng lại. Sau những tiếng chân bước vội, tất cả chìm trong yên lặng.
“A Dương!”.
“Sao?”.
“Chúng ta… chia tay thôi!”.
Nghe rõ tiếng thở nặng nề của anh, như luồng khí lạnh từ Siberi tràn đến. Cổ họng lạnh buốt, không sao cất tiếng.
Giọng Tiêu Dương khàn đặc, bình tĩnh trả lời: “Được, bé yêu, chỉ cần em thấy được…”.
Tay Thiên Trần đã run không cầm nổi ống nghe. “Cạch” một tiếng, điện thoại rơi xuống. Cô cuống quýt nhấn nút, ống nghe lơ lửng đung đưa dưới gầm bàn.
Thiên Trần lại vớ lấy ống nghe, lại nhấn nút, bên trong truyền đến những tiếng “tu tu” kéo dài, tín hiệu máy bận. Cô cảm giác âm thanh đó giống như tiếng còi cấp cứu, nhanh mấy, gấp mấy, có lúc cũng không cứu được bệnh nhân đột nhiên trở bệnh nặng.
Chân mềm nhũn, cô khụy xuống sàn, thu mình trong không gian nhỏ hẹp giữa hai dãy bàn, bật khóc.
Tiếng khóc xé lòng vang trong căn phòng, càng lúc càng thê thảm.
Trước mặt là chiếc ống nghe im lìm nằm trên bàn máy. Thiên Trần bật dậy, lại nhấn nút, tín hiệu đã thông, cô đờ đẫn nắm chặt ống nghe, nhắm mắt, cảm nhận hơi thở từ đầu bên kia.
Tai hơi nhồn nhột, Tiêu Dương thích nhất hôn tai cô, nhẹ nhàng ngậm vành tai, hơi thở nóng hổi, từ từ khơi dậy đam mê trong cô… tai bắt đầu nóng lên. Thiên Trần hoảng hốt, một lần nữa dập máy. Đồng hồ hiển thị thời gian cuộc gọi kéo dài mười phút.
Mười phút vụt trôi trong bàng hoàng như vậy, cô còn chưa kịp nói với anh đã cúp máy… Thiên Trần khóc nấc, thầm thì dùng ngón tay liên tục viết tên anh lên mặt kính. “A Dương, A Dương… A Dương…”. Rồi cô dán mặt vào tấm kính, nước mắt tuôn, chữ nhòe thành một đám ướt trượt.
Cô không muốn, thực sự không muốn… Thiên Trần vừa khóc vừa nhấc máy gọi lại. Cố gắng không để khóc thành tiếng, người run lên. Tiếng Tiêu Dương êm nhẹ từ đầu kia truyền đến: “Thiên Trần, mình gặp nhau đi…”.
Cô không chịu được nữa, khóc to, hét lên: “Không!”.
Làm sao cô có thể gặp anh? Làm sao đối diện với nụ cười như ánh nắng của anh? Đôi mắt đau đáu yêu thương của anh?
Thiên Trần không ngừng tự nhủ, là anh, chính anh đã đập nát bức tường mỏng manh cả hai gắng sức giữ gìn, để cho hiện thực tàn khốc, cho những thứ lạnh hơn băng tuyết, như lưỡi dao băm nát tình yêu, cắt từng miếng thịt.
Hình phạt thảm khốc thời trung cổ đó, bắt đầu từ lúc này, không biết còn dày vò đến bao giờ mới nguôi?
Trong căn phòng vắng lặng như tờ, Thiên Trần gục trên bàn khóc tức tưởi. Người bảo vệ bên ngoài ngó vào, thấy Thiên Trần, hơi lùi lại, nhưng không dám đi, sợ xảy ra chuyện bất trắc.
Nhìn số máy, biết là Thiên Trần gọi từ phòng làm việc. Nửa tiếng sau Tiêu Dương đã đứng dưới tòa nhà cơ quan cô, thở dốc, gió mùa đông lạnh buốt, lọt vào phổi dấy lên từng trận đau. Anh chống gối đứng bên đường, ngẩng nhìn ánh đèn trên tầng.


XtGem Forum catalog