Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2128 lượt.

gặp Hứa Dực Trung, cô hiểu ngay. Hứa Dực Trung một mình đến thành phố này, ngoài tìm Nghiêu Vũ còn có thể vì chuyện gì?
Có điều, cô cười khẩy, với tính cách Nghiêu Vũ, Hứa Dực Trung chỉ có thể thất vọng mà thôi.
Nghiêu Vũ dắt chó đi dạo dọc theo con phố. Con chó vàng đã lâu không được ra ngoài, phởn phơ kéo cô chạy băng băng, Nghiêu Vũ cơ hồ không giữ được nó, khẽ quát, “Ngoan Ngoan, yên nào!”.
Con chó nhảy chồm chồm trước mặt cô, Nghiêu Vũ ngồi xuống, ôm đầu nó, “Ngoan Ngoan biết không, tao chúa ghét cái kiểu đó của Đỗ Lối, cô ta cố tình đấy!”.
Con chó nhân lúc cô không chú ý liếm mặt cô, Nghiêu Vũ nhăn mặt, mắng nó, “Hư quá, không thèm chơi với mày nữa!”.
Cô ngồi bên cạnh dải cây xanh bên đường, tay vừa buông lỏng dây da, con chó “vụt” một cái chuồn khỏi tay cô, phóng đi chơi.
Trời rất lạnh, tay Nghiêu Vũ ủ trong ống tay áo ngây người nhìn con chó chạy đi. Những ngày thảnh thơi vậy là kết thúc, kết thúc trong khoảnh khắc nhìn thấy Đỗ Lối và Hứa Dực Trung. Cô bỗng nghĩ đến Đồng Tư Thành, nghĩ đến tất cả những gì xảy ra ở thành phố A.
Nghiêu Vũ chậm rãi mở điện thoại, có mấy tin nhắn và các cuộc gọi nhỡ, cô chưa kịp đọc, tín hiệu tin nhắn từng tiếng nối nhau, dứt khoát tắt máy.
Thì ra tiếng tắt máy vẫn không được yên. Lại nhớ tới bộ phim Điện thoại di động, thông tin phát triển cũng mang đến bao nhiêu phiền phức. Nhìn lướt qua, thấy số máy của Đồng Tư Thành và của Hứa Dực Trung.
Hứa Dực Trung đi một vòng, cơ hồ đi hết con đường quanh khu vực núi, cuối cùng nhìn thấy Nghiêu Vũ ngồi ở công viên nhỏ ven đường. Anh thở phào lái xe đến.
Dường như anh lại nhìn thấy bóng dáng cô lúc ngồi trên khán đài sân vận động trường đại học, phiền muộn và cô đơn, yên lặng một lát, cuối cùng anh mỉm cười gọi to, “Tiểu Vũ!”.
Nghiêu Vũ ngơ ngác ngoái đầu, cùng với nụ cười vẻ phiền muộn trên mặt cũng biến mất, “Sao lại là anh?!”.
Con chó vàng xông đến, chồm hai chân lên người Hứa Dực Trung. Anh xoa đầu nó: “Con chó đẹp quá!”.
“Vâng, nó tên là Ngoan Ngoan! Thực ra chẳng ngoan tí nào!”.
“Nghe nói cô ốm? Bây giờ khỏi rồi sao? Phải phẫu thuật à?”.
Một loạt câu hỏi tung ra, Nghiêu Vũ mới nhớ tới chuyện giấy khám bệnh và giấy nghỉ phép, cô nói mập mờ một câu, “Không sao, tiểu phẫu thôi mà. À, Đỗ Lối đâu, sao anh lại đi một mình?”.
Hứa Dực Trung biết cô sẽ hỏi chuyện đó, vui vẻ nhìn cô, “Chẳng phải tôi cũng vừa đến sao? Thấy còn sớm định đi loanh quanh ngắm cảnh, tôi chỉ biết mấy phố, không ngờ mới được một vòng đã nhìn thấy cô. À, không có chuyện gì thật chứ? Phải phẫu thuật sao lại không sao?”.
“Khỏi rồi, nhân tiện xin nghỉ mấy ngày”. Nghiêu Vũ cúi xuống xoa đầu con chó.
Nếu lúc này cô không chủ tâm nói dối, chỉ cần ngẩng đầu nhìn Hứa Dực Trung, có thể nhận ra rất nhiều điều từ đôi mắt đó, tuy nhiên lời giải thích của Hứa Dực Trung rất hợp tình hợp lí, Nghiêu Vũ không hề nghi ngờ anh đến đây là để tìm cô, cô đã đưa anh vào phạm vi của Đỗ Lối.
Cô quát con chó một tiếng, cười với Hứa Dực Trung, “Lần này là ra mắt thật?”.
“Hậu di chứng!”. Hứa Dực Trung ngồi cạnh cô bắt đầu vui vẻ thở than, “Đành phải giúp đến cùng! Tập đoàn chúng tôi đang khảo sát môi trường đầu tư ở thành phố này. Mẹ cô ấy biết tôi đến, không đến nhà ăn cơm không được, không thể mới trình diện chưa đầy một tháng đã giội nước lạnh vào người ta, tuyên bố lần trước chỉ là giả”.
“Ha ha, anh cứ giả thành thật đi! Đỗ Lối cũng rất tốt”.
Hứa Dực Trung mỉm cười không nói, một ý nghĩ lóe trong đầu, buột miệng hỏi: “Cô và Đỗ Lối cùng tuổi, sao bố mẹ cô không giục đưa bạn trai về? Nếu suốt ngày cô bị thúc giục, tôi sẽ giúp miễn phí”.
Mắt Hứa Dực Trung long lanh nhìn cô, Nghiêu Vũ thu mình trong áo bông, mắt vẫn nhìn con chó nhảy nhót trên bãi cỏ, Hứa Dực Trung không nhìn thấy một chút ghen tị nào trong mắt cô. Sao Nghiêu Vũ thiếu nhạy cảm như thế? Sao không cảm nhận được? Dạo trước anh sợ cô nhìn ra ý đồ của anh sẽ xa lánh anh, bây giờ lại muốn thấy cô để ý đến anh.
Hứa Dực Trung cố nén, anh đã suy nghĩ nhiều về thái độ của Nghiêu Vũ. Anh muốn làm nhạt dần ảnh hưởng của Đồng Tư Thành mà cô không nhận ra, trên mặt vẫn nụ cười vô hại, nhìn chiếc mũ len đỏ của cô, âm thầm nuốt nước bọt.
“Thật mà, tôi đột nhiên phát hiện ngoại hình của tôi, điều kiện của tôi, thuộc diện đến nhà ai cũng khiến các vị phụ huynh hài lòng”.
Nghiêu Vũ ngẩng đầu, lườm anh, “Anh tưởng thành phố này rộng lắm? Anh dám đến nhà tôi, bố tôi đánh gãy chân, đã lừa đảo còn định đến nhà tôi ra mắt? Đừng hòng!”.
“Không phải chứ? Tôi nổi tiếng thế ư?”. Hứa Dực Trung nói đùa, thầm than thở, có vẻ bố Đỗ Lối đã tưởng thật, lại còn rất hài lòng, ở thành phố này chủ nhiệm đỗ có thể coi là người được biết đến, thảo nào lần trước đến, ngay hôm sau Nghiêu Vũ đã biết.
Nghiêu Vũ thầm thở dài, mủm mỉm cười. Cô tuyệt nhiên không nên vì Hứa Dực Trung mà trở thành trò cười ở thành phố này.
“Thôi, đằng nào sớm muộn Đỗ Lối cũng giải thích với bố mẹ cô ấy. Bên ngoài rất lạnh, cô về nhà hay đưa tôi đi dạo, ngắm cảnh thành phố?”.
“Tôi về nhà, Ngoan N