Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2141 lượt.

goan đi đã lâu, cũng mệt. Nó cần uống nước”.
“Lên xe, tôi đưa về”. Hứa Dực Trung nghĩ, bất luận thế nào, anh cũng phải biết nhà Nghiêu Vũ, anh không thể không tìm thấy nhà cô.
“Được!”. Nghiêu Vũ dắt chó lên xe.
“À, Nghiêu Vũ khi nào cô trở lại làm việc?”.
“Mấy ngày nữa”.
“Đi xe tôi về cho tiện”.
“Được”.
“Nhớ mở di động đi, kẻo lúc đó không liên lạc được”.
“Được rồi, tạm biệt!”.
Hứa Dực Trung ngồi trên xe, nhìn Nghiêu Vũ đi vào tiểu khu. Anh không nhịn được cười, cô đối đáp ngắn gọn, không lạnh không nhạt, nếu là người khác chắc đã tự ái. Hứa Dực Trung lại hình dung bức họa tuyệt đẹp cảnh Nghiêu Vũ dắt chó đi chơi cười thầm, anh chưa bao giờ là người bỏ cuộc giữa chừng.
Đỗ Lối đưa phái đoàn của Gia Lâm lên núi trượt tuyết. Khi tất cả đã lên xe, Hứa Dực Trung đột nhiên tuyên bố, “Mọi người đi chơi vui vẻ, tôi phải đi mua chút quà mang về cho ông già”.
Anh cố ý nói vào lúc này, mục đích là không để Đỗ Lối đi cùng. Đỗ Lối là chủ nhà, sao có thể không đi cùng đoàn, đành hỏi, “Anh muốn mua đặc sản gì? Em nhờ người đưa đi”.
“Không cần, tôi đi loanh quanh thấy gì hay sẽ mua, mọi người cứ chơi vui vẻ!”. Hứa Dực Trung lái xe đi, đến chỗ rẽ, anh dừng lại gọi cho Nghiêu Vũ, “Nghiêu Vũ, ngày mai đi rồi, hôm nay cô đưa tôi đi mua ít quà mang về cho ông già được không? Tôi không biết nên mua ở đâu. Tôi chờ ở chỗ cô xuống xe hôm trước”.
Anh vội tắt máy, không để Nghiêu Vũ từ chối.
Nghiêu Vũ không muốn đi cùng Hứa Dực Trung trên phố, dụng ý của Đỗ Lối rõ ràng như vậy. Hứa Dực Trung không biết nhưng cô biết, cô nhìn di động trong tay, nói với mẹ, “Con đưa một người bạn đi mua đồ”.
Hứa Dực Trung ngao ngán nhìn Nghiêu Vũ giữ khoảng cách với anh. Cô luôn đi cách anh hai bước, tựa như người anh có vi rút, đến gần sẽ bị lây. Dù cô che giấu bao nhiêu anh cũng nhìn ra ánh mắt dáo dác của cô, rõ ràng sợ gặp người quen. Chỉ vì sợ gặp người quen của gia đình Đỗ Lối? Sợ người ngoài nói cô thân thiết với bạn trai của thiên kim chủ nhiệm Đỗ?
Hứa Dực Trung cắn môi, hơi nhăn mặt, đành chờ cơ hội, trong lúc lựa chọn thuốc bắc đặc sản ở siêu thị, anh thoáng thấy một cặp vợ chồng trung niên cười với Nghiêu Vũ. Hứa Dực Trung bất chấp, cầm bọc thuốc lại gần: “Thuốc này thế nào? Tôi muốn mua loại này!”.
Nghiêu Vũ cúi nhìn, Hứa Dực Trung nghiêng người, chuyển góc độ, anh nhìn thấy cặp vợ chồng trung niên vừa đi vừa nhìn họ, miệng lẩm bẩm nói gì, Hứa Dực Trung hơi cúi đầu, càng ghé sát Nghiêu Vũ, nói: “Ông già tôi bị phong thấp nhẹ, có thể ngâm rượu uống”.
“Được đấy, loại này ngâm rượu rất tốt, bố tôi cũng có bình rượu thuốc đó”. Nghiêu Vũ nói xong ngẩng đầu, cô không biết, từ phía khác nhìn lại, cô và Hứa Dực Trung cực kì thân mật.
Hứa Dực Trung rút tiền trả. Anh hài lòng nhìn thấy cặp vợ chồng trung niên mặt đầy ngạc nhiên đi ra.
Anh đắc ý cười thầm, thành phố này quá nhỏ, ra phố gặp người quen là chuyện thường, với trí nhớ của mình, anh biết, mình đã gặp cặp vợ chồng đó, anh cầm bọc thuốc, không nhịn được cười: Nghiêu Vũ, đừng trách tôi đổ nước vào cô!
Mọi phiền não hối hận do chuyến về nhà Đỗ Lối lập tức tiêu tan. Lòng nhẹ bẫng, dễ chịu, anh nói: “Tiểu Vũ, tôi đói rồi, đưa tôi đi ăn chút gì ở đây đi”.
“Có mì uyên ương và mì hấp, đưa anh đi ăn mì hấp”.
“Sao không ăn mì uyên ương? Cái tên nghe rất hay”.
Nghiêu Vũ cười khanh khách, “Sau này để Đỗ Lối đưa anh đi ăn món đó, tôi thì thôi”.
Hứa Dực Trung nghĩ, nhất định phải ăn mì uyên ương. “Ăn mì cũng cầu kì như vậy? Không được, tôi phải ăn”.
Nghiêu Vũ cười không chấp, thời điểm này quán sẽ rất đông, khả năng gặp người quen là rất lớn. Hứa Dực Trung càng muốn ăn, liền kéo tay cô, “Mì gì đặc biệt thế? Đi, đưa tôi đi ăn”.
Nghiêu Vũ vùng ra, Hứa Dực Trung nắm rất chặt, khi nắm tay cô anh mới phát hiện thì ra anh rất thích cảm giác đó.
“Được rồi, anh buông ra, tôi đưa đi ăn”. Nghiêu Vũ nhượng bộ.
Hứa Dực Trung tần ngần buông tay, hàng lông mày xếch khẽ nhíu. “Keo kiệt, ăn bát mì cũng tiếc”.
Nghiêu Vũ thở dài, lẩm bẩm, “Làm tôi mang tội bất nghĩa”.
“Nói gì vậy?” Hứa Dực Trung giả bộ không nghe thấy.
“Không có gì, cũng chỉ ăn bát mì thôi mà, kẻo lại bảo tôi keo kiệt”.
Nghiêu Vũ không hiểu sao lại sợ gặp người quen như vậy. Thôi, quân tử đường hoàng, việc gì phải sợ? “Đi, đi ăn mì, ăn một lần đảm bảo anh không muốn ăn mì ở thành phố của anh nữa”.
Cuối cùng Hứa Dực Trung đã biết tại sao Nghiêu Vũ không muốn đưa anh đến ăn. Quán mì này rất có tiếng, bên trong khách ngồi đầy. Nghiêu Vũ vừa bước vào, bà chủ quán đã niềm nở chào, “Nghiêu Vũ, vẫn hai bát chứ?”.
“Hai suất hai bát ạ!”. Nghiêu Vũ trả lời gọn lỏn.
Bà chủ quán cũng nhân cơ liếc nhìn Hứa Dực Trung, nụ cười của bà đầy ẩn ý.
Nhìn nữa đi! Hứa Dực Trung lại mong mọi người trong quán đều quen Nghiêu Vũ, đều nhìn anh với ánh mắt ẩn ý như vậy. Anh hăm hở ngồi xuống, tò mò hỏi lai lịch tên gọi mì ở đây, anh mong mọi người đều nhận ra anh và Nghiêu Vũ thân quen, hơn nữa không phải là thân quen bình thường.
Vừa nhìn Hứa Dực Trung đã biết là người n