Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.
trong Thần viên, nhà chính của họ Ninh. Đây là ngôi biệt thự tuyệt đẹp, xây trên lưng chừng núi, hoa viên thiết kế vô cùng tao nhã, hoa cỏ kết hợp với cảnh vật xung quanh hết sức tự nhiên. Phòng ngủ chính giống như một căn hộ, có cả một phòng đọc và một phòng khách nhỏ. Phòng khách nhìn thẳng ra hoa viên.
“Đúng vậy, bây giờ mình cũng rõ, Triển Vân Dịch biết mình ở thành phố C từ lâu rồi, chẳng qua anh ấy không có thời gian tìm mình mà thôi. Nhưng mà, mình với anh ấy đã thành ra thế này, không thể quay lại được nữa”.
Tình cảm có sâu nặng đến mấy cũng không vượt qua được sự giày vò của thời gian. Yêu nhau có nhiều đến mấy cũng sẽ bị nỗi đau hễ gặp nhau là cãi vã làm cho mệt mỏi. Có thể, trong sáu năm xa cách, cả hai chúng tôi đều chìm đắm trong tưởng tượng tốt đẹp, nhưng nửa năm ở bên nhau lại là sự chung sống chân thực nhất.
Tôi thấp giọng nói với Quyên Tử: “Bốn năm trôi qua rồi, bây giờ có sống cùng anh ấy cũng vẫn là hai con hổ đấu nhau, con què con bị thương mà thôi. Huống hồ, mình với anh ấy là người của hai thế giới. Mình chỉ là đứa bé nghèo sinh ra trong một gia đình nhỏ ở một thị trấn nhỏ, anh ấy thì nắm toàn bộ sản nghiệp của một gia tộc lớn. Cậu nói đi, một đứa con gái chơi đùa lớn lên trong khe núi như mình có thể lắc người một cái biến thành quý tộc được không? Chung quy lại là mình không thích hợp với anh ấy. Những gì anh ấy đòi hỏi ở mình, mình không làm được. Cho dù anh ấy không đòi hỏi, mình cũng chưa chắc có thể đem hạnh phúc đến cho anh ấy. Anh ấy yêu cầu quá đáng, đó là vì đã quen với việc coi mình là của anh ấy. Cậu nói đi, nếu mình lấy anh ấy thì còn có thể thích làm gì thì làm, không bị ai quản lý được không?”.
Quyên Tử nói: “Tử Kỳ, nhưng chẳng phải cậu yêu anh ấy sao? Vì sao không cố gắng nói chuyện với anh ấy, nói ra suy nghĩ của cậu, xem hai người có thể tìm ra cách giải quyết hay không. Cậu làm thế này, mình thật sự sợ Triển Vân Dịch trong lúc tức giận lại nhằm vào nhà họ Ninh. Cậu nên biết Ninh thị là công ty cổ phần, anh ấy có rất nhiều cơ hội để can thiệp. Nếu là như vậy, chẳng phải trách nhiệm của cậu càng lớn hay sao?”.
“Không phải mình không muốn nói chuyện với anh ấy, mình đã cố gắng để nói chuyện, nhưng anh ấy không quan tâm, anh ấy hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của mình, chỉ ra sức đòi mình phải về ở bên cạnh anh ấy, sau đó lại cãi nhau rồi buồn bã chia tay. Mình không thể sống cái cuộc sống mà anh ấy mong muốn. Cho dù mình có vứt bỏ cuộc sống của bản thân để theo anh ấy, thì mình cũng biết, sống như vậy chỉ có thể qua được một giờ, không thể nào qua được cả đời, mình sẽ buồn tẻ đến chết mất. Mình ích kỷ, hoặc có lẽ mình yêu anh ấy chưa đủ, không thể vì anh ấy mà hoàn toàn thay đổi hay trả giá”. Tôi dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Quyên Tử, cậu cũng thấy tình hình nhà họ Ninh rồi đấy, bây giờ mình có muốn nuốt lời cũng không kịp nữa, mình mắc nợ Ninh Thanh”.
Quyên Tử thở dài một tiếng, bảo: “Ngủ thôi, mong rằng ngày mai không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn”.
Tôi cũng mong sao ngày mai không xảy ra chuyện gì, mong Vân Dịch không kịp quay về gây rối, càng mong cuộc hôn nhân này có thể khiến anh hoàn toàn buông xuôi. Dẫu sao anh vẫn là người tôi yêu, là người thân duy nhất của tôi.
Thời gian tuy ngắn, nhưng nhà họ Ninh đã làm đám cưới thì phải làm cho đầy đủ. Suốt đêm hầu như tôi không ngủ, năm rưỡi sáng đã bị lôi dậy trang điểm và làm tóc. Câu nói “phụ nữ phụ thuộc vào trang điểm” đúng là chí lý. Sau hai tiếng rưỡi, tôi đứng trước gương mà suýt chút nữa không nhận ra mình.
Tiểu Nhược chỉnh lại áo cưới cho tôi, xúc động tâng bốc: “Anh em mà nhìn thấy, không chừng sẽ không đành lòng đưa chị đi dự tiệc cưới nữa, mà suốt ngày chỉ ở nhà ngắm chị không rời mắt, sau đó tuyên bố buổi lễ kết thúc”.
Tất cả phụ nữ trong phòng đều bưng miệng cười. Tôi miễn cưỡng cười, trong lòng nghĩ, nếu là Vân Dịch, anh chắc chắn sẽ làm như thế, từ trước đến giờ, anh luôn không thích có người con trai khác nhìn tôi. Bất giác tôi thở dài, tôi vẫn đang nghĩ đến anh, đúng là tôi không cứu được nữa rồi!
Bây giờ, mọi chuyện đã không còn do tôi quyết định nữa. Giả cũng phải làm giống như thật.
Tiệc cưới tổ chức ở khách sạn lớn nhất của thành phố C. Phía trước đông nghịt người, bốn phía bày trí lộng lẫy hoan hỷ lạ thường. Thảm đỏ dưới chân nhìn sao mà chói mắt. Tôi đặt những bước chân thấp thỏm lên trên đó, đám cưới giả, nhưng trong lòng lại thật sự căng thẳng. Rất nhiều người đang nhìn tôi. Dù phủ khăn trùm đầu, tôi vẫn cảm thấy mặt mình bị nhìn đến mức đỏ bừng.
Tôi gắng nhủ mình phải bình tĩnh, bó hoa cưới bị những ngón tay vô tình siết chặt. Quyên Tử đứng bên cạnh, lấy danh nghĩa người bên phía nhà gái đi cùng, tôi bỗng thấy nhớ mẹ.
Bố qua đời từ rất sớm, nên tôi không còn có ấn tượng gì nữa, chỉ biết có mình mẹ nuôi tôi lớn lên. Hôm nay, nếu đây là đám cưới thật, mẹ trông thấy sẽ cảm thấy thế nào nhỉ? Thấy chú rể không phải là Vân Dịch, liệu mẹ có ngạc nhiên sửng sốt không? Biết tôi quyết định như vậy, liệu mẹ có trách? Tôi và Vân Dịch đi đến bước này