Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341212
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1212 lượt.
, mẹ có buồn mà than thở không?
Ninh Thanh mỉm cười đứng ở phía trước, niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt, hệt như đây là đám cưới thật, và tôi đúng là cô dâu của anh vậy. Tôi bỗng cảm thấy mình tàn nhẫn vô cùng. Biết rõ anh yêu mình, biết rõ ở bên cạnh anh nhưng lại không có tình cảm chính là một hình thức làm tổn thương anh. Tôi vì bản thân mà đã thật sự làm ra chuyện này. Anh muốn có hai năm, nhưng e rằng tôi không thể cho anh dù chỉ một ngày.
Ninh Thanh vén khăn che mặt cho tôi trong tiếng vỗ tay của mọi người. Tiếng hoan hô, tiếng huýt sáo từ bốn phía nổi lên không dứt. Ninh Thanh ngẩn ngơ mất một lúc rồi mới mỉm cười: “Tử Kỳ, anh không có lời nào để khen được sắc đẹp của em”, nói xong nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi.
Tôi thật lòng thật dạ cúi lạy, dâng trà cho bố mẹ Ninh Thanh. Không phải vì điều gì khác, mà chính là vì họ đã coi tôi như con gái ruột của mình. Tôi thầm nói với hai người, xin hãy tha thứ cho con.
Hôn lễ diễn ra hết sức thuận lợi. Vân Dịch đã không xuất hiện. Từ trong đáy lòng tôi thở phào nhẹ nhõm, cũng có một chút cảm giác mất mát. Anh không thể không biết, dù mọi chuyện có chóng vánh hơn nữa, anh cũng sẽ biết. Hôm nay anh không đến, nhưng sớm muộn tôi cũng sẽ phải đối diện với anh. Không biết đến lúc đó, đứng trước tôi trong tư cách là Ninh phu nhân, anh sẽ có thái độ như thế nào.
Tôi rất sợ phải thấy nỗi đau trong mắt Vân Dịch. Thật ra tôi không đành lòng rời xa anh.
Lúc còn nhỏ, khi anh vừa đến ở nhà tôi, trong mắt anh đã có nỗi đau buồn không thể nào che giấu nổi. Tôi dốc hết tâm sức chọc cho anh vui, nhường tất cả đồ chơi cho anh, đưa anh đến “hang ổ” bí mật của mình, dẫn anh lên núi hái cho anh thứ quả dại ngọt ngào nhất. Tôi còn xuống sông mò trai về nuôi trong hộp, khi Vân Dịch nhìn con trai chầm chậm đùn ra cái lưỡi màu trắng ngần, mắt anh ánh lên vẻ ngạc nhiên. Tôi vật nài mẹ thêu quần áo hoa cho anh, quấn khăn đội đầu cho anh. Tôi cũng mặc áo hoa, rồi bảo anh: “Vân Dịch, chúng mình là người một nhà rồi”.
Trong mắt Vân Dịch dần dần xuất hiện vẻ ấm áp. Tôi nói với anh: “Vân Dịch, em thích nhất lúc anh cười, lúc cười anh là chàng trai đẹp nhất thị trấn này”.
Nhưng mà, bắt đầu từ lúc nào, tôi không còn khiến anh vui nữa, không còn cho anh nụ cười nữa? Bắt đầu từ lúc nào, tôi chỉ biết làm anh tức giận?
Tôi ngồi trong phòng cô dâu, lòng buồn vô hạn.
Đại Hải bước vào. Cậu ta nhìn tôi rất lâu, rồi nói một cách nghiêm túc: “Tử Kỳ, vì sao lại thay đổi nhanh như vậy? Chị có thể yêu Ninh Thanh không? Tôi muốn chị đảm bảo không làm tổn thương nhà họ Ninh”.
Đại Hải chưa bao giờ nghiêm túc với tôi như vậy. Tôi thở dài, chỉ có thể trả lời một cách thành thật: “Đại Hải, tôi sẽ cố hết sức, được không? Có thể tôi không yêu Ninh Thanh, nhưng tôi sẽ cố gắng”.
Đại Hải cười: “Tử Kỳ à, nghe nói chị muốn lấy Ninh Thanh, hơn nữa còn tổ chức lễ cưới nhanh như vậy, trái tim nhỏ bé của tôi hoảng đến nỗi đập thình thịch. Chị đúng là một con yêu tinh, còn khiến tôi kinh hồn bạt vía hơn nhiều so với lúc xông ra khỏi vòng vây ở thành phố B. Tôi thật sự sợ hôm nay sẽ xảy ra chuyện ‘máu nhuộm lễ đường”. Nếu có áo chống đạn, nhất định tôi sẽ mặc”.
Tôi phì cười: “Người cần mặc là Ninh Thanh, cậu mặc vào làm gì?”.
Đại Hải nói: “Tất nhiên là có tác dụng, ngộ nhỡ có tình huống tôi lao ra che cho Ninh Thanh, Tiểu Nhược lại không đội ơn tôi chắc?”.
Tôi sầm mặt, bảo cậu ta: “Người cậu cần lấy lòng bây giờ là tôi! Muốn lấy em chồng tôi, còn không mau nịnh bợ bà chị dâu này đi?”.
Đại Hải bực tức đáp: “Tôi biết chẳng thể kiếm được chút lợi lộc nào từ chị mà, thật lòng nói cho chị biết, Triển Vân Dịch không đến, nhưng quà đã đến rồi”.
Tôi nhảy dựng lên: “Quà gì? Anh ấy đưa cái gì đến?”.
Đại Hải tự vả vào miệng mình, nói: “Xem cái miệng của tôi này, Ninh Thanh đã dặn không cho chị biết rồi”.
Tôi làm sao còn tâm trí để ý đến điều đó, tôi chỉ muốn xem Vân Dịch đưa thứ gì đến, vì thế cứ đứng ngồi không yên. Nhìn dáng vẻ sốt ruột của tôi, Đại Hải vội đi gọi Ninh Thanh. Đừng bao giờ là thứ gì đầm đìa máu khiến người ta chết khiếp nhé, tôi suy nghĩ lung tung. Xem phim xã hội đen, phim khủng bố nhiều quá rồi. Hình ảnh ngang ngược của Triển Vân Dịch lại hiển hiện trước mắt. Tính cách của anh, thái độ cứng rắn của anh đều bảo cho tôi biết, hôn lễ tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy.
Ninh Thanh cầm một chiếc hộp bước vào. Hộp không dán kín, anh đã xem qua, ít nhất cũng không phải là thứ làm cho người ta sợ. Tôi nhẹ nhàng mở nắp hộp. Lập tức như bị sét đánh, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Bên trong là một bộ quần áo hoa, quần áo hoa do chính tay mẹ thêu. Trên nền vải thêu dày đặc hoa và chim, cổ áo tay áo đều là những hoa văn rất đẹp. Đây là bộ quần áo hoa độc nhất vô nhị. Dường như nó được làm từ rất nhiều bông hoa và những con chim. Nghê thường[2'> trong truyền thuyết cũng không thể nào rực rỡ bằng nó.
[2'> Nghê thường: Xiêm y có nhiều màu sắc như cầu vồng.
Đường chỉ ngũ sắc đều được nhuộm từ những hòn đá tôi và Vân Dịch nhặt trên núi về.
Mẹ thêu bộ quần áo này m