Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1215 lượt.

ất hơn một năm. Mẹ là thợ thêu nổi tiếng trong thị trấn. Rất nhiều gia đình khi có con gái đi lấy chồng hoặc có công việc gì lớn cũng đều đến nhờ mẹ thêu trang phục. Mẹ bảo: “Sau này con gái phải đi học đại học, mẹ thêu bộ quần áo đẹp nhất này cho con. Về sau lúc con gái lấy chồng mẹ lại thêu một bộ khác đẹp hơn nữa cho con làm áo cưới”.
Đến thành phố B tôi chưa một lần mặc bộ quần áo này, mặc vào đúng là quá gây sự chú ý. Tôi luôn cất nó tận dưới đáy hòm. Luôn luôn giấu các bạn cùng học vuốt ve nó, ngắm nó, giống hệt như là trông thấy mẹ.
Nhưng mẹ đã không còn nữa rồi. Mẹ không có thời gian thêu áo cưới cho tôi, mẹ không đợi được đến lúc trang điểm cho con gái rồi đưa nó về nhà chồng. Mẹ không thể biết đứa con gái bà bế ẵm trong lòng lại có thể tổ chức một đám cưới như thế này.
Tôi ôm bộ quần áo nghẹn ngào, Ninh Thanh và Đại Hải ngơ ngác nhìn nhau. Họ không thể biết được bộ quần áo này có ý nghĩa với tôi như thế nào, không thể biết được tuy là đám cưới giả nhưng tôi suýt chút nữa đã có cảm giác là thật. Không thể biết được, tôi nhớ mẹ biết bao nhiêu.
Một mình tôi chạy đến thành phố C, rời bỏ người tôi quen thuộc nhất, yêu thương nhất, đi tìm cuộc sống phất lên nhanh chóng sau những vất cả, gian nan. Từ trước đến giờ tôi luôn nghĩ, mẹ chỉ mong tôi có được cuộc sống vui vẻ, vì thế tôi đã sống rất sôi nổi nhiệt tình. Từ trước đến giờ tôi luôn nghĩ, mẹ ở trên trời sẽ biết tất cả, tôi đi đến đâu mẹ cũng đều đi theo, vì thế tôi không cô đơn. Lúc rời khỏi thành phố B tôi không đem bộ quần áo này đi theo được. Tôi luôn nghĩ để bộ quần áo này lại chỗ Vân Dịch sẽ giống như trái tim tôi vẫn đang còn ở đấy.
Bộ quần áo thêu này chính là áo cưới của tôi, Vân Dịch biết vậy. Lúc đó tôi ngày đêm mong ngóng anh trở về. Tôi nói với anh: “Em không cần mặc váy cưới, em muốn mặc bộ quần áo hoa mẹ thêu để về với anh”.
Anh cười khen hay.
Bây giờ anh đưa bộ quần áo này đến đây. Anh cắt đứt tất cả mọi thứ với tôi rồi sao? Anh muốn bảo tôi rằng, kể từ bây giờ, tôi và anh không còn là người thân nữa sao? Anh muốn bảo tôi rằng, kể từ bây giờ, tôi thật sự chỉ còn lại một mình? Anh lại có thể đưa bộ quần áo thêu hoa đến chúc mừng đám cưới của tôi! Tôi có làm chuyện gì khiến anh đau lòng đến mấy cũng không bằng sự tàn nhẫn của anh. Tôi chưa bao giờ che giấu tình cảm của mình đối với anh. Anh biết rõ là trên thế gian này tôi không còn bất kỳ người thân nào, anh biết rõ tình cảm tôi dành cho mẹ, anh biết rõ là tôi bị anh ép đến nỗi phải tổ chức đám cưới này, anh biết rõ ý nghĩa của bộ quần áo thêu hoa này đối với cả tôi và anh!
Lòng tôi như dao cắt.
Đợi đến giây phút trong lòng, mọi thứ như đã tan vỡ, tôi mới biết mình yêu anh biết bao. Cho dù không thể ở bên anh, tôi cũng chưa bao giờ tuyệt vọng như vậy. Cho dù cách xa chân trời góc biển, anh vẫn giữ áo hoa thì vẫn là đang giữ trái tim tôi.
Vân Dịch, anh tàn nhẫn, anh đúng là tàn nhẫn. Anh hiểu rõ mọi thứ, biết rõ mọi thứ. Anh dùng sự tàn nhẫn này để trả thù việc em lấy người khác sao? Anh thừa hiểu giết người không dao là thế nào, không lấy đi mạng sống của người ấy, nhưng lại khiến người ấy đau đớn hơn rất nhiều so với lấy đi tính mạng!
Nhưng mà, chẳng phải tất cả những điều này là do bản thân tự gây ra sao? Mày lựa chọn lấy Ninh Thanh, anh ấy trả lại áo hoa cho mày thì có gì sai nào? Mày không thể mong đợi mày đi lấy người khác mà anh ấy lại không chút động lòng. Cuối cùng, chẳng phải anh ấy cũng cho mày thỏa mãn rồi đấy thôi.
Tôi lặng yên để nước mắt rơi, sự thay đổi trong đời người không phải lúc nào cũng như mình mong muốn. Rốt cuộc tôi mong muốn Triển Vân Dịch như thế nào? Tôi chính là đang đòi hỏi anh, đòi hỏi anh phải suy nghĩ trên lập trường của tôi bằng tư duy của tôi, quen với thói quen của tôi. Hai bên đều không muốn nhượng bộ, chỉ có thể rời nhau thật xa. Suy nghĩ theo một lối khác, tôi không còn trách Vân Dịch nữa.
Tôi không thể trách anh, tôi chỉ có thể nói rằng, chúng tôi không hợp nhau. Tình yêu, không phải là tất cả cuộc sống.
Vân Dịch bảo tôi luôn có một thứ dũng khí, rõ ràng mềm yếu đến cực độ nhưng lại có thể sinh ra dũng khí. Chẳng phải ở đây vẫn còn có nhà họ Ninh sao? Tôi đã đồng ý với Đại Hải cố gắng hết sức không làm họ tổn thương. Cho dù là hôn nhân hợp đồng, tôi cũng phải làm cho tốt hơn nữa.
Tôi lau khô nước mắt, tự sửa lại lớp trang điểm, quay ra cười: “Ninh Thanh, vẫn phải làm sao cho hôn lễ kết thúc tốt đẹp phải không?”
Đại Hải và Ninh Thanh đưa mắt nhìn nhau. Ninh Thanh mỉm cười bảo: “Đương nhiên rồi”.






Trước khi đi, tôi trở về nhà một lần nữa, thu dọn đồ đạc. Vân Dịch, em phải đi rồi, sau này không quay lại nữa. Nơi này, cứ coi như anh chưa từng ở. Em chưa bao giờ quen anh.
Tôi và Ninh Thanh không có tuần trăng mật. Gần đến cuối năm, anh rất bận. Tôi không muốn quanh quẩn ở nhà họ Ninh, không muốn nhàn rỗi, nhưng nếu ngay ngày đầu tiên sau lễ cưới mà đã đến công ty làm việc, thì sẽ khiến xuất hiện đủ loại đề tài khô