XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.

Tử Kỳ à, sau này những công việc liên quan đến Ninh Thị, cô cùng Đại Hải đi liên hệ nhé”.
Tôi lắc đầu: “Chuyện này không được, việc công việc tư phân minh, nếu lẫn lộn với nhau, sẽ khó giải quyết, có điều”, tôi tâng bốc “Tôi tin Ninh Thị luôn vui vẻ hợp tác với công ty ta”.
Tổng giám đốc cười bảo: “Điều này là đương nhiên, chúng ta luôn đối xử với Ninh Thị rất tử tế. Phải rồi, nhà họ Ninh đồng ý cho cô tiếp tục ra ngoài làm việc sau khi kết hôn xong à?”.
Tôi cố làm ra vẻ khổ sở bảo: “Thưa Tổng giám đốc, chẳng phải số tôi cực khổ hay sao, cứ ngồi ở nhà sẽ sinh bệnh mất”.
Tổng giám đốc tiện đà nói tới: “Thế à, vậy mà tôi cứ lo mất đi một đại tướng. Không phải sao, đến cuối năm, các loại hoạt động đều nhiều hơn, bận rộn là tốt, bận rộn sẽ có tiền, công ty không bận, mọi người ăn Tết sẽ không vui. Tử Kỳ, Vân Thiên kết liên minh với chúng ta, họ yêu cầu báo phương án kế hoạch cho họ ngay trước Tết, cô đi thành phố B chuyến nữa được không?”. Nói xong, Tổng giám đốc nhìn tôi vẻ dè dặt.
Vừa nghe nói đến Vân Thiên tôi liền thấy đó là vấn đề rất nhạy cảm, vội vàng từ chối: “Tổng giám đốc, đây là việc của phòng Kế hoạch, hơn nữa, cuối năm Ninh gia cũng nhiều việc, không phải cái gì cũng đổ lên đầu tôi chứ?”.
Tổng giám đốc suy nghĩ hồi lâu, chắc là cảm thấy yêu cầu này hơi quá, dù sao đi nữa, tôi cũng “mới kết hôn”. Tổng giám đốc gật đầu: “Cái chính là Đại Trương của phòng kế hoạch bị ốm xin nghỉ rồi. Thôi được, để tôi tìm người khác”.
Thì ra là Đại Trương bị ốm xin nghỉ, tôi yên tâm trở lại. Chỉ sợ do Triển Vân Dịch chỉ đích danh yêu cầu tôi đến “yết kiến”. Lấy lại tinh thần rồi không có nghĩa là tôi có thể thản nhiên đối mặt một cách nhẹ nhõm. Tôi vẫn sợ gặp anh. Tuy anh gửi áo thêu hoa đến, hôn lễ cũng diễn ra bình thường, nhưng sự buông bỏ của anh không có nghĩa là từ đây, nếu có gặp nhau, chúng tôi sẽ thực sự có thể bình tĩnh hòa nhã được.
Nếu gặp anh, tôi vẫn không biết phải nói gì cho phải, cũng không biết anh có nổi giận với mình hay không. Vậy nên không gặp thì tốt hơn.
Tôi cũng không muốn hết giờ làm về nhà họ Ninh sớm, mỗi lần đều ở trong phòng Chế tác chờ ra phim đến rất muộn, rồi cùng các đồng nghiệp làm chương trình. Chỉ cần bản thân tôi muốn làm việc, lo gì công ty không đáp ứng?
Ninh Thanh có vẻ còn bận rộn hơn. Đến cuối năm, không hội họp thế này thì hội họp thế khác, sau đó là những buổi tiệc tùng tụ tập không đếm xuể, buổi tối về đến nhà thì tôi đã ngủ say. Tôi mơ màng nghe tiếng kẹt cửa biết là anh đã về. Tôi và anh gặp mặt nhau nhiều nhất chỉ vào lúc ăn sáng, sau đó anh đưa tôi đi làm.
Đồng nghiệp trong công ty mỗi lần trông thấy Ninh Thanh đưa tôi đi làm đều xúc động bảo anh đúng là người chồng tốt. Cũng có lúc anh đến đón tôi giờ tan tầm. Những lúc đó, dường như tôi nhìn thấy trên người anh viết rõ hai chữ “Mệt mỏi” và liền khuyên anh không cần đến đón. Ninh Thanh chỉ cười: “Tư Kỳ, anh muốn đến đón em. Chúng ta sẽ về nhà cùng nhau”.
Tôi không nói gì.
Ninh Thanh luôn cho tôi cơ hội, những ngày tháng như vậy dường như có thể tiếp nối nhau mãi.
Tựa như cuộc sống sẽ cứ vậy, bình thản lặng lẽ trôi đi, bình yên là phúc, bình thường cũng là phúc. Nhưng vì sao trong lòng tôi ngược lại ngày càng cảm thấy không yên? Tôi không biết nữa.
Sắp đến Tết rồi. Tổng giám đốc lại gọi tôi vào phòng làm việc: “Theo tôi lần này cô phải đi thành phố B rồi. Cô đưa trợ lý Tiểu Vương cùng đi, Vân Thiên rất không vừa ý với kế hoạch của chúng ta. Tuy là việc của phòng Kế hoạch, nhưng cuối cùng vẫn phải do phòng Chế tác các cô thực hiện, cô đi thỏa thuận với họ một chuyến, như vậy hiệu quả công việc sẽ cao hơn. Đại Trương của phòng Kế hoạch ốm vẫn chưa khỏi”.
Tổng giám đốc nhíu mày, không nói cũng biết, chắc hẳn đã va phải bức tường ở Vân Thiên rồi.
Thời gian dần dần cho tôi hiểu ra rất nhiều điều. Tôi vốn không muốn gặp lại Triển Văn Dịch, nhưng qua những ngày này, suy nghĩ lại thay đổi. Nếu tôi thật sự không thể sống cùng anh, tôi hy vọng anh được hạnh phúc.
Có rất nhiều chuyện không thể nào trốn tránh mãi được, cần đối mặt thì vẫn phải đối mặt. Tôi thậm chí mong chờ gặp anh sớm hơn, nhanh chóng thanh toán hết nợ nần, để khỏi phải suốt ngày ghi nhớ vấn vương. Có thể, hiểu thông được rồi, sau này sẽ thấy nhẹ nhõm hơn.
Có thể, sau bao nhiêu năm nữa, khi chúng tôi nhìn lại, sẽ cười vui trong lòng, vì đều đã tìm thấy hạnh phúc thuộc về riêng mình trong thế giới của mỗi người.
Khi nói chuyện này với Ninh Thanh, tôi vẫn rất cẩn trọng: “Ninh Thanh, em phải đi thành phố B một chuyến lo việc của công ty, nhất định sẽ nhanh chóng về ăn Tết”.
Ninh Thanh chau mày: “Tử Kỳ, không phải là Triển Vân Dịch giở trò đấy chứ?”.
Tôi nói: “Dù có như vậy cũng không sợ, bây giờ em đã là Ninh phu nhân rồi”, nói xong nhăn mặt làm trò.
Ninh Thanh cười, thấp giọng: “Không được ăn vụng đâu đấy”.
Tôi sững sờ, sau đó bật cười: “Mỗi tối em sẽ nhắn tin, gọi điện báo bình an cho anh”.
Ninh Thanh trịnh trọng bảo: “Em bình an thì tốt, cả nhà chờ em về ăn Tết. Tết đến anh đưa em đi đốt p