Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1224 lượt.
háo hoa”.
“Ninh Thanh, nếu như em vẫn không thể…, anh có oán có hận em không? Chúng ta vẫn có thể là bạn của nhau chứ?”, tôi bỗng nhiên hỏi Ninh Thanh.
“Tử Kỳ, đừng suy nghĩ quá nhiều, bây giờ như thế này, anh rất vui rồi.”
Ngay sau đó tôi thu xếp hành lý cùng Tiểu Vương đi thành phố B. Trên máy bay, tôi sờ lên ngón tay, trước lúc đi, Ninh Thanh đột nhiên nhắc tôi phải nhớ đeo nhẫn cưới. Đám cưới xong tôi liền vứt ngay thứ đó vào ngăn kéo không thèm để ý đến, nhưng Ninh Thanh lại vẫn nhớ. Ninh Thanh, đúng là anh đang gắng sức nuôi dưỡng “tình cảm vợ chồng”, gắng sức muốn lo liệu trọn vẹn cuộc hôn nhân này.
Tôi biết, trong lòng anh hẳn luôn hy vọng rằng, sẽ có một ngày tôi trở thành Ninh phu nhân đích thực. Nếu không có chuyến đi thành phố B lần trước, nếu không có cuộc gặp lại Triển Vân Dịch sau bốn năm, nếu không có đủ mọi chuyện đến sau đó nữa, để tôi phải lấy Ninh Thanh như thế, thì cũng không phải là không có khả năng.
Vì sao sau này tôi cứ phải tìm một người hoàn toàn xa lạ để chung sống mà lại không phải là Ninh Thanh? Tôi nghĩ tôi thực sự không thể chịu được khi sống với một người biết chuyện của mình trước kia, biết rõ về Triển Vân Dịch. Như thế, tôi sẽ không có cách nào khiến tình cảm dành cho Vân Dịch trở thành nhỏ như hạt cát, chôn chặt ở nơi sâu thẳm nhất của lòng mình. Mà anh sẽ luôn xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Tôi hy vọng bắt đầu từ tờ giấy trắng tinh, chứ không phải là trên tờ giấy đã vẽ một vệt đen thẫm, sau đó lại thử dùng đủ loại màu sắc để che đậy. Dù thế nào, cũng không thể khiến nó mất đi.
Có những lúc con người ta không thể bước sai, sai rồi sẽ không thể hối hận, không thể làm lại được. Những việc bản thân tôi làm, quyết định tôi đưa ra, đã định trước rằng tôi mãi mãi mất anh rồi.
Đặt hẹn xong với phòng Marketing của Vân Thiên, đây là lần đầu tiên tôi bước vào trụ sở chính của tập đoàn này. Thế nhưng, người của phòng Marketing Vân Thiên bước vào phòng khách lại là người tôi không thể quen biết hơn.
Là lúng túng? Là ngạc nhiên? Là thắc mắc? Tôi thực sự sững sờ. Miệng lắp bắp hỏi: “Úc Nhi? Cậu ở Vân Thiên à? Phòng Marketing?”.
Tôi không nhịn được cười, cố gắng nhịn nhưng không được. Tại sao Triển Vân Dịch biết tôi ở thành phố C, tại sao khi lần đầu tiên gặp lại tôi trong buổi mời cơm vì chuyện của Mai Tử, anh không có chút gì ngạc nhiên. Tôi còn cho rằng anh giấu tình cảm sâu thật, không như tôi vui giận biểu hiện cả ra ngoài. Hóa ra anh đã biết rõ từ trước, tôi vừa đến thành phố B là anh liền biết ngay.
Úc Nhi luôn giữ liên lạc với tôi, cứ dăm ba tháng lại gọi điện một lần, hỏi xem có bình yên không và tình hình gần đây ra sao, tôi thường nói nhiều, hỏi ít. Tôi không quen dò hỏi chuyện của người khác. Úc Nhi nói thì tôi nghe, không nói thì tôi nói, ríu ra ríu rít đủ chuyện không kể lớn bé, ngay từ lúc nhận điện là đã bắt đầu báo cáo. Chả trách, lần trước đến, cô ấy định nói gì nhưng lại thôi, cô ấy khuyên tôi quay về bên Triển Vân Dịch.
Tôi cười gượng: “Mình còn không hiểu hay sao? Chen chân vào chốn chức quyền không phải chuyện dễ dàng, nghĩ lại Triển Vân Dịch cũng đã rất chiếu cố cậu, vì thế, chuyện đó cũng là bình thường, cậu cũng chỉ vì muốn tốt cho mình. Được rồi, mai mình lại đến.”
Tôi không hỏi về Triển Vân Dịch. Chuyện gì cần đến thì tất sẽ đến, không phải vậy sao? Nhưng lần này, điều đến với tôi lại là một chuyện ngoài ý muốn.
Tôi nghĩ Úc Nhi sẽ không cố tình làm khó tôi, tôi thật sự đã nhẫn nại đến mức độ cao nhất rồi. Một bản kế hoạch viết rồi sửa rồi lại viết, làm đi làm lại đến bảy tám lần, Úc Nhi vẫn nhìn tôi khó xử: "Tử Kỳ, phương án này... điều này… Bên mình muốn hiệu quả truyền đạt phải đạt tới mức người qua đường cũng phải kinh ngạc. Phương án này e rằng không được, có thể làm lại không?".
Trời ạ, người qua đường mà nhìn thấy bộ dạng của tôi lúc này, chắc chắn sẽ phải kinh ngạc, không, phải là vô cùng kinh sợ! Tôi đã làm tới mức gần như không kịp thở, Lỗ Tấn bảo con bò thật đáng thương, ăn vào là cỏ mà cho ra là sữa. Tôi nghĩ mình còn đáng thương hơn cả bò, ăn vào chẳng qua chỉ là mấy thứ ngũ cốc rau rợ, mà phải nhả ra cả vàng.
Tôi gọi điện về công ty kêu khổ, Tổng giám đốc hết an ủi thế này lại an ủi thế khác, tôi liền nói: "Tổng giám đốc à, là vàng thì mới phát sáng được, tôi làm việc thâu đêm đến hai mắt đỏ hoe, tăm tối đến mức mắt con cá chết cũng còn sáng hơn tôi, tôi không phải là người làm kế hoạch, ông có thể đóng gói Đại Trương gửi đến thành phố B được không?".
Tổng giám đốc luôn mang vẻ hào sảng mà lời nói ra lại thật đáng ghét: “Quản lý Trương không đi được, cậu ấy vẫn còn đang nằm trên giường bệnh kìa, tôi bảo Đại Hải đi một chuyến, bất kể thế nào, đến Tết cũng nhất định phải làm xong, liên quan đến chuyện sắp xếp công việc sang năm của công ty, kéo dài thêm nữa sẽ gay go lắm đấy.”
Nói nhảm, ai chả biết nếu còn kéo dài thêm nữa thì sẽ dẫn đến vấn đề mang tính hệ thống, ảnh hưởng tới cả tổ ngoại cảnh hay đoàn phim. Tôi thấy có một