Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.
Anh thấy Ninh Thanh hôn em, em đẩy anh ta ra nhưng vì em không đứng vững nên mới bị ngã xuống nước. Người đàn ông như thế thì có gì là tốt mà em cứ một mực phải bảo vệ? Anh ta dám làm thế với em, nên anh đối xử với anh ta như vậy là đương nhiên thôi”.
Vân Dịch để ý vậy sao? Nhưng dù sao tôi vẫn nợ Ninh Thanh.
“Anh đến bệnh viện muốn đưa em đi. Khuôn mặt em tái nhợt nằm trên giường bệnh. Ninh Thanh nói với anh, rằng anh ta đang rất ghen. Điều này anh có thể hiểu được, có người chồng nào mà lại không ghen? Anh biết, em chỉ muốn sống những ngày bình an. Ninh Thanh nói với anh, ‘Triển Vân Dịch, anh đã hại Tử Kỳ đến nỗi đêm nào cô ấy cũng gặp ác mộng’. Chút xíu nữa là anh và anh ta đánh nhau rồi.”
Những lời Vân Dịch nói có đúng không? Tôi nhớ lại mình đã nghe thấy loáng thoáng vụ cãi vã hôm đó giữa hai người.
“Từ Vô Tích trở về anh đã mua lại Ninh Thị, anh muốn đưa cổ phần cho em làm của hồi môn. Nếu em thực sự lựa chọn anh ta, ở bên anh ta thấy vui vẻ, anh sẽ từ bỏ. Còn nếu anh ta đối với em không tốt, thì Ninh Thị sẽ không còn được an toàn nữa”, Vân Dịch nói.
Nhưng những gì Ninh Thanh nói lại không phải như vậy, tâm trí tôi rối bời, chỉ nghe thấy tiếng Vân Dịch: “Tử Kỳ, anh ta đã làm em thấy cảm động, phải không? Đối tốt với em để em quay về bên anh ta mà”.
Tôi nhìn Vân Dịch một lúc rồi cuối cùng cho anh biết: “Về mặt pháp luật em không phải là vợ của Ninh Thanh, khi đó bọn em đã ký một hợp đồng. Em rất sợ phải trải qua những ngày tháng trước kia, ngày nào cũng cãi vã với anh, ngày nào cũng khóc lóc buồn bã. Ninh Thanh đã giúp em tổ chức hôn lễ. Là em nợ anh ấy, thế mà anh lại báo thù anh ấy, nên em chỉ còn cách đến xin anh tha cho họ”.
Người Vân Dịch run lên rồi đột nhiên hôn tôi, tôi cũng dịu dàng đáp trả. Tôi nghĩ, vậy là cuối cùng tôi cũng được ở bên anh.
Tôi còn nhớ, lúc đó Vân Dịch đã nghiến răng mà nói: “Em đúng là yêu tinh hại người!”.
Kỳ nghỉ vẫn chưa kết thúc thì Vân Dịch nhận được điện thoại của công ty nên phải về gấp, vì vậy cuộc hành trình của chúng tôi bị bỏ dở. Về đến thành phố B, anh vội vã sang Anh. Tôi đồng ý chờ anh về, nhưng anh chưa về thì Ninh Thanh lại đến.
Có người nói, ở một thành phố xa lạ, dù chỉ có một người bạn thôi, sẽ không còn cảm giác xa lạ với thành phố đó nữa… Có lẽ lần này mới là lần tôi thực sự mất anh. Phật pháp có câu, nhân quả báo ứng. Tất cả đều là báo ứng của tôi đây mà!
Hôm đó khi tôi vừa đến công ty, vẫn chưa ngồi ấm chỗ thì chủ nhiệm văn phòng gọi tôi lại: “Tử Kỳ, cô và Tiểu Lưu đi lấy tài liệu quảng cáo mới in về, hôm nay phải dùng đến”.
Tôi vâng một tiếng, rồi vội vàng cùng lái xe và Tiểu Lưu đi lấy đồ. Trên đường đi chúng tôi vui vẻ đùa rằng không biết lần này ai đến mà sếp lại có vẻ coi trọng đến vậy.
Ôm một đống tài liệu, tôi khệ nệ đi vào phòng họp. Đại Hải và Tiểu Vương đang ở bên trong nói chuyện với sếp. Khi vừa bước vào, mọi ánh mắt liền chiếu về phía tôi, Đại Hải giống như bị điện giật nhảy lên vào gào to: “Tử Kỳ?”.
Sếp tôi mỉm cười hỏi: “Mọi người quen nhau à?”.
Đại Hải hỏi: “Sao chị chẳng thèm chào ai, để lại một lá thư rồi liền bỏ chạy vậy?”.
Tiểu Vương tiếp lời với giọng đầy vẻ tủi thân: “Em giống như người phạm tội ấy, phải làm bao nhiêu là biên bản, đến mức cuối cùng nhắm mắt lại cũng có thể đọc thuộc trình tự công việc ngày hôm đó”.
Tôi cười lớn: “Làm khó cậu rồi”. Liếc mắt sang, thấy Đại Hải đang tỏ vẻ không lấy gì làm vui vẻ, tôi vội nói: “Đại Hải, lâu lắm rồi không gặp, cậu vẫn đẹp trai thế nhỉ”.
Đáng tiếc là lần này không vỗ trúng mông ngựa[1'> mà lại đi vỗ phải mông hổ rồi. Đại Hải nói với Tiểu Vương: “Tôi và Tử Kỳ có chuyện cần nói với nhau, Tiểu Vương, cậu bắt taxi về khách sạn trước nhé?”.
[1'> Vỗ mông ngựa: Ý chỉ sự nịnh nọt.
Tiểu Vương biết ý về trước, tôi cũng không giữ lại vì có những chuyện nói trước mặt Tiểu Vương đúng là không được tốt.
Tiểu Vương vừa đi khỏi thì Đại Hải đã nói: “Đường Tử Kỳ, chị được lắm, một cú điện thoại cũng không thèm gọi về, chị có biết Ninh Thanh lo lắng đến mức suốt ngày chạy đi tìm chị không? Hai bác cũng sốt ruột không kém, còn giận tới mức phải nhập viện. Cả thành phố đều đồn ầm lên là con dâu nhà họ Ninh theo trai đấy!”.
Ninh Thanh lo lắng, Đại Hải, Tiểu Nhược lo lắng, tôi biết, nhưng nghe được chuyện bố mẹ Ninh Thanh nổi giận, thì tôi cảm thấy rất buồn. Hai bác đối với tôi thực sự rất tốt.
Bây giờ, tôi phải nói gì cho phải đây? Làm sao tôi có thể nói với Đại Hải được? Tôi buồn đến nỗi không nói được câu nào.
Đại Hải lại gào lên: “Chị đến thành phố B để tìm Triển Vân Dịch? Ninh Thanh đối tốt với chị như thế, sao chị lại có thể như vậy?”. Gào xong, cậu ta lại ngồi xuống giận dữ.
Nghĩ một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng phải nói với cậu ta: “Đại Hải, giữa tôi và Ninh Thanh, có một số chuyện rất phức tạp”.
Nghe vậy, giọng Đại Hải cũng nhẹ nhàng hơn: “Ninh Thanh hối hận lắm, anh ấy nói không nên để chị biết chuyện Triển Vân Dịch mua lại Ninh Thị”.
Tôi không nhịn được