Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.

liền thanh minh cho Vân Dịch: “Không phải Vân Dịch muốn đối phó với nhà họ Ninh, chỉ là vì lúc đó anh ấy quá nóng giận thôi”.
Đại Hải cười nhạt: “Tôi thấy chị thực sự không hiểu rõ chuyện thế nào thì phải? Cách đây không lâu Ninh Thị đã mở cuộc họp cổ đông, cổ phần đã có sự thay đổi. Triển Vân Dịch đã nhờ người thay anh ta tham gia cuộc họp, anh ta bây giờ đã là người trong Hội hồng Quản trị rồi”.
Tôi nói với Đại Hải những gì Vân Dịch khẳng định với tôi, và nói thêm, sau này những cổ phiếu đó sẽ được bán lại cho Ninh Thị. Đại Hải thở dài: “Tử Kỳ, nhưng mà, chị và Ninh Thanh…”.
Tôi nghiêm túc nói với Đại Hải: “Lúc đó chỉ là Ninh Thanh giúp tôi, tôi đến thành phố B tìm Triển Vân Dịch vì muốn trả ân tình đó cho Ninh Thanh. Tôi và Vân Dịch không còn hiểu lầm nhau nữa, bây giờ tôi muốn bên anh ấy. Đại Hải, giúp tôi giải thích với Ninh Thanh nhé”.
Đại Hải có chút lưỡng lự: “Tử Kỳ, chiều nay Ninh Thanh sẽ tới đây, tôi đã gọi điện cho anh ấy rồi. Chị trực tiếp nói chuyện với anh ấy đi, như vậy tốt hơn”.
Cũng đúng, dù thế nào thì tôi cũng phải nói rõ cho Ninh Thanh hiểu.
Tâm trạng tôi vui vẻ trở lại, cả một thời gian dài không gặp Đại Hải, thực sự cũng thấy nhớ cậu ta. Tôi đưa Đại Hải về “thăm quan” cái tổ của tôi. Đại Hải cũng vui lắm: “Tử Kỳ, Triển Vân Dịch đúng là thay đổi rồi, bao nhiêu năm như vậy, coi như chị đã được bù đắp nhé”.
Tôi làm bộ tức giận: “Cậu nói như kiểu tôi ép anh ấy vậy”. Nói thế nhưng tôi biết mặt mình đang ửng hồng, còn trong lòng thì thấy rất ấm áp.
Đại Hải có vẻ buồn buồn: “Nhưng mà, Ninh Thanh, anh ấy chắc sẽ buồn lắm”.
Tôi im lặng một lúc, rồi nói với Đại Hải một cách dứt khoát: “Người tôi yêu không phải anh ấy, vì vậy không còn cách nào cả”.
Đại Hải nghĩ một lúc rồi cười nhạt: “Đúng là không còn cách nào, ngày đó sao chị lại nghĩ ra việc làm hợp đồng hôn nhân với anh ấy? Chuyện đó gây ra chấn động không nhỏ, như vậy không công bằng với Ninh Thanh. Còn cả bố mẹ anh ấy nữa, lẽ ra nên giải thích cho họ hiểu”.
Hợp đồng đó là do Ninh Thanh soạn ra, anh nói nếu không chơi canh bạc này thì ngay cả cơ hội anh cũng không có, anh nghĩ có lẽ sau hai năm tôi sẽ yêu anh. Bây giờ chưa đến một năm mà tôi đã đi rồi. Với bố mẹ Ninh Thanh thì đúng là thật khó đối diện, vì họ đều là những người tốt, mẹ Ninh Thanh còn mong muốn được bế cháu nữa. Tôi cảm thấy rất xấu hổ: “Nếu tôi lấy Ninh Thanh, có lẽ cả đời sẽ chỉ nhớ đến Triển Vân Dịch thôi!”.
Ninh Thanh đã đến, tôi mở cửa nhìn anh với nụ cười bình tĩnh. Trong đôi mắt Ninh Thanh ánh lên vẻ xúc động, anh nói: “Tử Kỳ, anh rất nhớ em”, nói rồi ôm lấy tôi.
Tôi cũng không đẩy ra, im lặng một lúc, tôi nói: “Đại Hải cũng có ở đây, anh vào nhà đã”.
Đại Hải cũng không để ý, cậu ta bảo muốn để tôi và Ninh Thanh yên tĩnh nói chuyện với nhau.
Tiễn Đại Hải về, tôi nói với Ninh Thanh: “Tối nay anh ăn cơm ở đây nhé, em sẽ làm cơm”.
Ninh Thanh rất vui: “Được thôi, anh chưa ăn cơm em nấu bao giờ cả”.
Tôi cười: “Vậy anh thử xem sao”.
Tôi làm mấy món sở trường: sườn xào, đậu phụ tay gấu[2'>, măng tươi xào thịt. Tôi nấu một nồi canh to và còn mở hai chai rượu Nhị oa đầu[3'>.
[2'> Đậu phụ tay gấu: Một trong những món cay của Tứ Xuyên, nguyên liệu chính là đậu phụ trắng và thịt lợn nạc, kèm thêm một số loại gia vị khác.
[3'> Rượu Nhị oa đầu, là nước rượu thứ hai.
Ninh Thanh nếm thử, luôn miệng khen ngon, anh nâng ly rồi nói: “Tử Kỳ, dù thế nào anh cũng muốn nói lời xin lỗi em, vì anh mà em phải đến đây tìm Triển Vân Dịch, anh không biết nói thế nào cho được”.
Tôi cũng nâng ly: “Tất cả đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa. Triển Vân Dịch sẽ không làm gì Ninh Thị đâu. Nếu anh thấy không yên tâm về số cổ phần đang trong tay anh ấy, thì các anh có thể ra giá, mua về là được”.
Ninh Thanh cười: “Tử Kỳ, hôm nay anh rất vui, nào, cạn chén. Chúc em và Triển Vân Dịch mãi bên nhau”.
Tôi uống rất nhiều vì tâm trạng thấy thoải mái vô cùng, Ninh Thanh cởi mở như thế cũng làm cảm giác tội lỗi trong tôi giảm đi phần nào. Với một chút lo lắng, tôi hỏi anh: “Em nghe Đại Hải nói bố anh giận tới mức phải nhập viện, em phải làm thế nào để bác hết giận đây?”.
Ninh Thanh nhẹ nhàng bảo: “Tử Kỳ, em là người rất dễ mềm lòng, không cần lo lắng những điều này, anh giải quyết được”.
Tôi thấy yên tâm hơn, và nói với Ninh Thanh: “Có thời gian em sẽ về thăm hai bác, chỉ cần hai bác tha thứ cho em thôi”.
Bất giác, chúng tôi mỗi người đều uống hết một chai rượu loại hai lượng[4'>. Tửu lượng của tôi và Ninh Thanh đều rất khá, rượu uống vào, sắc mặt dần ửng đỏ.
[4'> Đơn vị đo lường của Trung Quốc, một lượng bằng năm mươi gam. Muốn tính ra thể tích của chai rượu còn phải dựa vào nồng độ rượu. Rượu Nhị oa đầu nồng độ thường khoảng năm mươi sáu độ, chai hai lượng tương đương với khoảng một trăm ml rượu.
Ninh Thanh cười nói với tôi: “Tử Kỳ, càng ngày em càng đẹp ra đấy”.
“Ninh Thanh, thật ít người tốt được như anh.”
Ninh Thanh mơ màng: “Nhưng trái tim em chỉ có Triển Vân Dịch”. Nói xong vẻ mặt anh trở nên ủ rũ.
Tôi cười lớn: “Ninh Than


80s toys - Atari. I still have