Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.
a anh ta mong đến một ngày sẽ nhận được tình yêu của tôi. Nhưng anh ta cũng luôn biết rõ, biết tôi sẽ cự tuyệt, biết người tôi yêu không bao giờ có thể là anh ta.
“Vì sao vậy?” Tôi nhìn anh ta hỏi.
Tôi cảm thấy trái tim mình đang đau, và khuôn mặt tôi cũng đang rất đau khổ.
Ninh Thanh bỗng nhiên chau mày, giống như có chút gì đó bực bội nhìn tôi, nhưng vẫn không chịu trả lời. Tôi tức giận, bước thật nhanh đến và dùng tay gạt hết đồ ăn trên bàn xuống.
Người Ninh Thanh dính đầy thức ăn, anh ta đứng dậy, nhìn tôi từ trên cao, sau đó nói với tôi: “Em vẫn không hiểu sao? Từ ngày em lấy anh, anh đã không có ý định sẽ để em rời xa anh. Trước bao nhiêu người em đã đồng ý lấy anh, nên em chỉ có thể là người của anh thôi”.
Tôi định nói đó chỉ là hợp đồng, nhưng Ninh Thanh đã không cho tôi cơ hội: “Đừng nói với anh đó là hợp đồng, mới đầu là hợp đồng, anh đã chờ mong biết bao được gần em, chờ mong em sẽ quan tâm đến anh một chút, vì ngày nào chúng ta cũng ở bên nhau. Nhưng cuối cùng, anh thấy mình đã sai, trái tim em ngoài Vân Dịch ra chắc chắn sẽ không có vị trí cho anh, nên anh chỉ có thể lên kế hoạch. Tử Kỳ, em quá ngây thơ, em đã nghĩ về anh quá đơn giản, không có bữa cơm nào ăn không cả, có ai lại đại lượng như thế chứ!”.
Tôi phẫn nộ, giơ tay định tát anh ta, nhưng Ninh Thanh nhanh hơn nên đã giữ tay tôi lại, vặn ra sau lưng. Tôi đau đến nỗi nước mắt cứ thế tuôn trào. Ninh Thanh kéo tôi lại gần, đưa tay lau nước mắt cho tôi, chậm rãi nói: “Em khóc trông rất đẹp, giống như đôi mắt ngấn lệ của con cún con, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu”.
Tôi dùng sức đạp vào chân anh ta, đau quá, anh ta liền buông tôi ra. Tôi mắng: “Vẻ giả tạo của anh thật giống một quân tử chính trực! Anh đừng quên là do anh chủ động soạn hợp đồng, là anh nói tùy tôi, đi hay ở là do tôi. Anh đã nói dối!”.
Ninh Thanh đứng ngay trước mặt tôi, chẳng hề nổi giận: “Phải, anh đã từng nói như thế, nhưng anh nghĩ lại rồi. Em mượn cớ bận việc công ty nên không muốn gần gũi anh, em có biết anh buồn lắm không? Anh vẫn thường đứng ở cửa ngắm em ngủ, nhớ đến vẻ đáng yêu của em lúc ngủ sau khi chúng ta cùng ngắm sao. Lần đốt pháo trong ngày Tết, lần đầu tiên khi em vừa cười vừa thích thú bịt tai và kêu ré lên trong vòng tay anh, lúc đó anh đã rất muốn được bảo vệ em suốt cả cuộc đời. Trái tim em không ở bên anh, nhưng anh rất muốn được giữ em lại. Khi nghe Đại Hải nói em bị ốm, anh đã vội vã tìm một lý do chính đáng để đến thăm em, và nghĩ rằng em sẽ cảm động vì điều đó. Nhưng em lại chăm chú nhìn Triển Vân Dịch và nói muốn rời xa anh, lúc đó anh đã thấy hối hận. Anh thực sự hối hận khi làm em ngã xuống nước, anh đã xin lỗi và mong em tha thứ. Nhưng còn em, khi tỉnh lại, chỉ thấy trong mắt em ánh lên sự căm ghét. Anh đã cự tuyệt bao nhiêu người phụ nữ khác, nhưng em lại không để ý đến anh một chút nào, khi cần thì gọi anh tới, khi không cần lại bảo anh đi. Em đã chà đạp lên lòng tự trọng của anh, đã giẫm nát trái tim anh”. Khuôn mặt hiền lành của Ninh Thanh trở nên dữ tợn, vừa nói anh ta vừa tiến sát về phía tôi.
Tôi vơ bừa những thứ xung quanh nếm về phía anh ta và gào to: “Cho nên anh đã cố tình giả vờ uống say, cố tình để tôi đọc được nhật ký của anh, cố tình khiến tôi hận Triển Vân Dịch?”.
“Em nên trách bản thân mình, em tò mò và nặng tình, trái tim em quá mềm yếu, anh chỉ nói tới việc Triển Vân Dịch mua lại Ninh Thị thôi mà em đã không kiên nhẫn được rồi.”
Tôi hỏi anh ta: “Nếu anh không tìm được tôi thì sao?”
Ninh Thanh cười lớn: “Thì sẽ tìm đến anh ta, nhưng đúng là khéo thật, anh ta xuất hiện, anh ra tay cũng nhanh gọn đấy chứ? Anh thật bái phục chính sự nhanh nhạy của mình!”.
Tôi chạy ra khỏi nhà trong tiếng cười điên dại của Ninh Thanh, không dám quay đầu lại, may mà anh ta cũng không đuổi theo.
Tối hôm đó gió rất lớn, cơn mưa đổ xuống lạnh lẽo. Khi đợt đợt gió này qua đi thì tiết trời đẹp nhất của thành phố B cũng sẽ kết thúc.
Chạy từ trong nhà ra, trên mình tôi chỉ là bộ quần áo mỏng. Tôi lạnh đến mức toàn thân run lên, nhưng lại chẳng mang theo một đồng, màn đêm thì đang buông xuống rất nhanh. Trên đường vắng ngắt không một bóng người, ánh đèn đường chiếu xuống cũng lạnh lẽo theo. Tôi cứ thế lầm lũi đi, cứ đi vậy và hy vọng tìm được một chỗ có thể gọi điện. Nhưng mãi tôi cũng không tìm được, xung quanh chỉ có bốt điện thoại công cộng. Tôi nghiến răng gọi cho 110, giờ chỉ còn mỗi cách làm phiền cảnh sát thôi.
Lúc đó tôi cảm thấy thành phố B thật là tốt, chưa đầy năm phút sau cảnh sát đã đến rồi. Điệu bộ của tôi lúc này thật thảm hại, đầu tóc thì rối bù, quần áo thì nhăn nhúm, một bên má sưng vù lên, trên tay còn nổi vài vết tím bầm. Tôi không nhắc đến Triển Vân Dịch, cũng không nhắc đến Ninh Thanh, chỉ nói là cãi nhau với bạn trai, anh ta đã đánh tôi và bỏ đi rồi, tôi lại quên mang theo tiền.
Cảnh sát 110 nghiêm túc nghe tôi nói và ghi chép lại, sau đó nói một câu thật khó nghe: “Cãi nhau có vài câu mà đã gọi cảnh sát rồi, sao cô