Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1309 lượt.

giải quyết, chuyện của Ninh gia, Ninh Thanh tự chịu trách nhiệm.
Tôi quay lại nói với Úc Nhi: “Trên đời vẫn còn nhiều người tốt mà”.
Úc Nhi cười không nói gì, tôi lại bảo: “Cậu cũng là một người tốt, cho nên cậu nhất định phải giới thiệu cho mình một công việc tốt, môi trường làm việc thoải mái, đi làm không phải dập thẻ, lương không dưới sáu nghìn tệ, ngoài ra phải có cả tiền thưởng nữa. Công ty phải có tiền đồ phát triển, sếp không được già quá, tốt nhất là một người trẻ tuổi đẹp trai…”.
Triển Vân Dịch biến mất, Úc Nhi cũng không giấu tôi, cô ấy nói anh đã sang Anh, sau này thường sẽ chỉ ở bên Hồng Kông..
Tôi ngày ngày ngồi ngắm bức ảnh chụp trên núi Thái Sơn, nhớ lại khi đó đã nói rằng, chúng sẽ tái hiện hành trình chuyến đi. Từ chân núi lên đến Thiên Nam Môn, tôi đều nhớ rất rõ, bức ảnh nào chụp ở đâu, chúng tôi đã nói những gì, đã làm gì.
Tôi thích nhất là bức ảnh chụp anh từ trên cao, anh cắm cúi vừa cười vừa chạy đến bên tôi. Tôi cho những bức ảnh đó vào khung, rồi xếp lần lượt lên bàn, mỗi ngày nhìn thấy nó, đều thấy lòng ấm áp vui vẻ.
Không biết anh nghĩ thế nào, nhưng tôi đã lựa chọn ở lại thành phố B.
Có người nói, ở một thành phố xa lạ, dù chỉ có một người bạn thôi, sẽ không còn cảm giác xa lạ với thành phố đó nữa. Thành phố B bây giờ là nơi tôi muốn lưu lại nhất. Hẳn là trái tim tôi không muốn xa anh hơn nữa.
Có lẽ lần này mới là lần tôi thực sự mất anh. Phật pháp có câu, nhân quá báo ứng. Tất cả đều là báo ứng của tôi đây mà!
Tôi không còn ý định tìm anh giải thích nữa, chỉ muốn ở lại đây. Dù cả đời không thể quên được anh, thì tôi cũng sẽ cứ sống như vậy.
Tất cả trong nháy mắt lại trở về con số không. Thành phố C trở thành một trải nghiệm xa xôi. Ninh Thanh, Ninh Nhược, Đại Hải sẽ trở thành những nhân vật mờ dần trong ký ức sâu thắm. Tôi, năm nay hai mươi tám tuổi, sẽ bắt đầu lại từ đầu.






Buổi sáng sớm với những bông tuyết bay lất phất, một mình tôi lặng lẽ khóc trong căn phòng. Nếu tôi không gặp lại anh, nỗi đau trong tim đã không bị khuấy động. Tôi bình thản đi qua anh, vét hết lòng kiêu ngạo để đắp lên con đê kiên cố, bảo vệ lấy trái tim đau khổ.
Úc Nhi chưa kịp giới thiệu công việc, thì một tạp chí lớn đã chìa tay về phía tôi, công việc của tôi là làm quảng cáo. Tờ tạp chí này chuyên đáp ứng nhu cầu về thông tin cho những người thích hào nhoáng, thích cái đẹp, tôi rất hào hứng với loại tin tức thời thượng này. Không chỉ vì nó thỏa mãn nguyện vọng được ngắm trai đẹp, gái xinh của tôi, mà nó còn cho tôi mở rộng tầm mắt về các thiết kế dụng cụ gia đình hay văn hóa ẩm thực nữa. Quan trọng nhất vẫn là mỗi tháng tôi nhận được tám nghìn tệ tiền lương, tất nhiên chưa kể đến tiền thưởng, phong bì hoặc tiền hoa hồng khi đi chụp hình quảng cáo.
Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với cuộc sống chân thực của thành phố B, sau đó phát hiện ra, thành phố này vốn luôn có vẻ đẹp của riêng nó. Với nền văn hóa mấy nghìn năm, nó thực sự mang sức cuốn hút đặc biệt.
Cuộc sống càng ngày càng phong phú, đa dạng, tôi mới phát hiện ra bản thân mình trong quá khứ thật ương bướng, cực đoan và chưa trưởng thành. Những trải nghiệm này được trả giá bằng những thăng trầm của ngày hôm qua.
Con người luôn luôn phải trưởng thành, cái giá của sự trưởng thành có thể được trả bằng những thăng trầm, bây giờ tôi hiểu ra điều đó chưa hẳn đã muộn.
Điền Hoa bỗng nhiên e thẹn cúi đầu, hàng mi hơi run run: “Tết năm nay mình sẽ kết hôn!”.
Lời nói đó vô tình kích thích sự tò mò của mọi người, chúng tôi thay nhau chất vấn cô ấy, Điền Hoa mới chịu khai ra một chút. Là cô ấy yêu qua mạng! Chúng tôi thấy quá ngạc nhiên, từng này tuổi rồi, điều không đáng tin nhất chính là việc yêu qua mạng. “Cậu có hiểu anh ta không?”, “Cậu gặp anh ta chưa?”, “Trên mạng không nói dối đấy chứ?”, “Nhà anh ta ở đâu?”, “Anh ta làm gì? Đã kiểm tra thực tế chưa?”.
Thấy chúng tôi sốt sắng như vậy, Điền Hoa chỉ còn cách thật thà báo cáo lại: “Sau khi nói chuyện qua mạng bốn tháng thì bọn mình gặp nhau, rồi yêu nhau, bây giờ đã được hai năm, cũng ổn ổn, mùa xuân này bọn mình sẽ kết hôn”.
Dù thế nào, thì đây cũng là người bạn đầu tiên ở thành phố B kết hôn, sáu người chúng tôi quyết định phải cùng nhau lên ý tưởng, phải tổ chức cho ra trò. Tôi nghĩ Điền Hoa chắc đang hối hận lắm, vì đã giao chồng chưa cưới cho sáu bà cô này giày vò, chả trách cô ấy thở dài như vậy.
Tôi chủ động gánh trọng trách đưa Điền Hoa đi chọn đồ dùng gia đình, chỉ cần trên tạp chí có, và nằm trong khả năng chi tiêu của cô ấy, là tôi đưa đi mua. Trách nhiệm của tôi là mang bộ mặt đã khá quen thuộc tới trả giá với các chủ hàng.
Tính tôi hay nóng vội, nên vài ngày sau đã hẹn Điền Hoa đi xem đồ, cô ấy muốn mua một chiếc đèn kiểu cổ.
Cửa hàng bán đèn thì nhiều, chúng tôi kiên nhẫn đi xem từng hàng một. Điền Hoa tỏ rõ là một người có tính kiên nhẫn khi dạo phố, cô ấy cũng rất khỏe mạnh. Đợt nọ cô ấy đi Hồng Kông ba ngày thì ba ngày liền đều đi dạo, đi đến mòn mất một đôi giày.