Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1194 lượt.
ố mẹ \'chúng mình\' nhé?”.
Tôi bực quá, không thèm để ý đến anh ta nữa, Đại Lý và Phi Nhi đứng cạnh cười ha hả sung sướng, Đại Lý đùa: “Vừa mới qua ngày lễ Tình nhân mà đã định rước nàng về dinh rồi sao? Hai người nhanh quá đấy. Phi Nhi, anh cũng muốn gặp bố mẹ \'chúng mình\'”.
Phi Nhi cũng hưởng ứng rất nhanh: “Vâng, muốn gặp bố mẹ \'chúng mình\', thì cũng phải xách theo túi vịt quay nhé”.
Tôi thực sự dở khóc dở cười.
Quyên Tử gọi điện hỏi xem tôi có về không, tôi bảo đường xa nên không về. Cô ấy nói, ra Tết sẽ gửi thịt lợn muối của Tô Hà cho tôi. Nghe thấy thế, tôi đã muốn về rồi, nhưng lại sợ đau buồn khi thấy ngôi nhà cũ, nên đành từ bỏ.
Trước Tết, tôi đi siêu thị mua toàn đồ ăn, định sẽ ăn Tết luôn ở nhà. Vật giá tăng đến chóng mặt, mười tệ nửa cân rau xà lách, tôi xách túi lớn, túi bé ra khỏi siêu thị mà lòng thấy hối hận. Ra vẫy taxi thì hầu như không có xe trống, cứ thế này có khi vài tháng sau tôi mua tạm cái xe cũ cho xong. Có những hôm đi làm quảng cáo phải ngồi xe buýt, thật đúng là quá lãng phí thời gian. Chỉ có những lúc như thế này, tôi mới thèm muốn được tự lái xe làm sao.
Xách một đống đồ lỉnh kỉnh, tôi đang cố gắng bước lên xe buýt, thì bỗng một chiếc xe đỗ ngay bên cạnh. Nghe như tiếng Vân Dịch, tôi quay đầu lại, đúng là anh thật.
Tôi lạnh người khi thấy bên cạnh anh vẫn là cô gái mình nhìn thấy khi chọn mua đèn hôm trước. Anh gọi tôi: “Lên xe đi, anh đưa em về”.
Tôi chẳng biết phải làm sao, xe phía sau thì cứ bấm còi inh ỏi đòi nhường đường, giờ những gì tôi thấy chỉ là anh đang nói, và cô gái đang nhìn tôi với ánh mắt tò mò.
Lúc đó tôi cảm thấy cực kỳ lúng túng. Trên người là chiếc áo nhung dày, tay thì khệ nệ xách đồ. Vì quá nhiều đồ và nặng, nên chúng bắt đầu có hiện tượng rơi ra ngoài. Đầu tóc mấy ngày chưa gội, giờ dính bết vào nhau, đôi giày đang đi dính đầy bùn đất.
Còn cô gái bên cạnh anh thì vừa trẻ vừa đẹp, đôi mắt to tròn, trong sáng. Những cô gái Vân Dịch thích thường có đôi mắt trong sáng như vậy. Đôi mắt của tôi đã mất đi vẻ thuần khiết đó từ lâu. Cứ mải nghĩ ngợi như vậy, rồi tôi bỗng thấy đôi tay mình nhẹ bẫng, thì ra Vân Dịch đã tiến tới và xách đồ lên xe, anh nói vẻ hơi bực mình: “Em còn không mau, những người lái xe kia sẽ nhảy ra cho một trận đấy”.
Tôi sực tỉnh, đúng là các xe phía sau đang bấm còi inh ỏi và la mắng ầm ĩ. Tôi vội mở cửa sau lên xe. Trên đường đi, chúng tôi không ai nói với ai câu nào, tôi chỉ thi thoảng lén nhìn anh.
Không biết bao lâu rồi tôi chưa gặp anh nhỉ? Tôi mơ hồ nghĩ lại, lần gặp trước, khi đi mua đèn, có lẽ cách đây cũng phải hai tháng. Những lần vô tình gặp nhau thế này trên đường không biết có được bao nhiêu lần? Bốn tháng này anh đều ở thành phố B sao? Hoàn toàn không giống với cảnh gặp lại như trong tưởng tượng của tôi. Không khí trên xe thật ngột ngạt, chúng tôi giống như người qua đường đi nhờ xe của nhau vậy. Mùa thu năm ngoái, anh vẫn còn đưa tôi đi chơi núi Thái Sơn, tình cảm mặn nồng, vậy mà chỉ loanh quanh có mấy tháng, tất cả đã thay đổi. Tôi cảm thấy rất hoang mang.
Bỗng nhiên anh hỏi: “Tử Kỳ, sao mua nhiều đồ như vậy? Không biết đi thêm ít lần nữa sao?”.
A Thành vẫn liến thoắng, còn tôi cũng không muốn tắt điện thoại, dù sao thì nó cũng làm tôi đỡ ngượng ngùng khi ngồi trên xe. Nhưng lại không biết nói với A Thành cái gì nữa, nên đành cứ cầm điện thoại nghe anh ta nói hết chuyện này sang chuyện khác, cho đến khi thấy xe rẽ vào khu nhà ở tôi mới tắt máy.
Xách đồ xuống xe, tôi lịch sự nói lời cảm ơn Vân Dịch và chào tạm biệt cô gái. Cho đến khi không nhìn thấy họ nữa, tôi mới cắn môi bước vào nhà.
Tôi sợ quay đầu lại, không dám quay lại. Chuyến đi nhờ xe làm tôi càng trở nên thảm hại hơn.
Đến tối, tôi nhìn vào tấm ảnh, mắng Vân Dịch: “Người ta nói vui cái mới không quên thứ cũ, sao anh không làm được như thế?”. Tôi cầm bức ảnh vuốt ve nụ cười của anh, rồi khẽ nói: “Anh thực sự sẽ không còn vừa cười vừa bước đến bên em nữa sao?”.
Tôi tìm một cái hộp, cất tất cả những bức ảnh của anh vào đó, chỉ để lại trên bàn bức ảnh với nụ cười hiền từ của mẹ. Tôi làm nũng bà: “Con chỉ có một mình rồi, bây giờ thực sự chỉ có một mình rồi!”.
Mẹ tôi cười nói sẽ luôn bên tôi, nên tôi yên tâm đi ngủ.
Thế rồi tôi bỗng choàng tỉnh, bên ngoài trời mờ sáng, một màu xanh mơ màng. Bây giờ mới có bốn giờ, tôi khoác vội cái áo choàng và bước đến bên cửa sổ, ngoài kia đã được phủ kín một lớp tuyết, và tuyết trắng vẫn đang rơi, lặng lẽ.
Tôi nhìn, và lặng lẽ khóc.
Buổi sáng sớm với những bông tuyết bay lất phất, một mình tôi lặng lẽ khóc trong căn phòng.
Nếu tôi không gặp lại anh, nỗi đau trong tim đã không bị khuấy động. Tôi bình thản đi qua anh, vét hết lòng kiêu ngạo để đắp lên con đê kiên cố, bảo vệ lấy trái tim đau khổ.
Từ hôm tình cờ gặp lại và đưa tôi về nhà cho đến khi hết Tết. Vân Dịch không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Qua Tết, mọi người lần lượt đi làm. Quả nhiên A Thành mang rất nhiều đặc sản ở quê nhà lên ch