Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mướn Phòng Rồi Lên Giường

Mướn Phòng Rồi Lên Giường

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

hi đó cũng đã nảy sinh tình tố mờ ám rồi, chỉ là khổ nổi không có cơ hội thôi.
Ừ, Tiểu Huệ cảm giác mình phân tích người khác vẫn còn rất lợi hại, chỉ là mình và Thiên ca? Cô tuyệt đối sẽ không thâna nhận, thật ra thì cô cùng Thiên ca JQ khởi nguyên ở rất sớm, sớm đến mức hai người còn không biết cái gì là tình cảm, chẳng qua là cảm thấy lúc ấy chơi thật khá.
Cô nở nụ cười, cảm thấy mặt trời ngày đó tại sao có thể đáng yêu như thế, ánh sáng làm lòng người nóng hổi, hận không thể móc tim ra tâm để nâng niu trong tay nhìn một chút, có phải dính màu sắc vui mừng hay không.
Mà ngày đó trên mặt mọi người đều cười, nụ cười giống như là thủy triều, một lớp lật tới bọn người —— người chung quanh hình như cũng cười theo.
Một khắc kia Tiểu Huệ đột nhiên cảm thấy quá tròn đầy, cái loại hạnh phúc đó ra ngoài hạn ngạch.
Nhưng là, cố tình còn có một thành ngữ gọi là "Nhạc Cực Sinh Bi" (vui quá hóa buồn), khinh thường chính là một người vui vẻ tới cực điểm mà xảy ra chuyện tình bi kịch. Cho nên ngày ấy, mỗi một khắc, Tiểu Huệ The nguyền rủa một cái: đây là thành ngữ chết tiệt, tại sao phải một lời trúng như vậy. !






Mặt trời vẫn cứ là mặt trời, lại làm cho người ta cảm thấy chói mắt rất nhiều, cũng không biết thế nào, Tiểu Huệ nhìn chính là cảm thấy không thoải mái. Cô nghĩ, mặt trời này tại sao có thể lớn như vậy chứ?
Trong đầu “rầm rầm” vang lên, cũng không biết là bởi vì thính lực xảy ra vấn đề hay là chung quanh thật sự náo loạn quá ồn, ánh mắt của cô thấy cảnh tượng hỗn loạn tưng bừng, nhưng thật tưởng là loại ống kính thả chậm.
A, đúng rồi, hình như có người té bất tỉnh, có người tiến tới nhìn, có người gọi điện thoại, có người ấn huyệt nhân trung - giữa mũi và miệng, có người. . . . . . Nhìn mình một cái, miệng há ra rồi hợp lại nói gì đó.
Tiểu Huệ rất muốn cố gắng nghe rõ, nhưng lỗ tai của cô hình như không bén nhạy, âm thanh của người cũng từ từ chậm lại, vào trong lỗ cô tới nửa ngày rồi mà không kịp phản ứng là có ý gì.
Cho đến khi Giang mẹ vỗ bả vai của cô một cái, tất cả cảm giác mới lập tức xông lên. Trong nháy mắt cô thức tỉnh, trợn to hai mắt hỏi: "Thiên ca thế nào?"
Không để ý tới lời của cô..., Tiểu Huệ tiếp tục trừng.
Trong lòng Tiểu Tiết như có lông dài mọc ra, vừa đau vừa nhột: "Được rồi, chính tôi đang nghĩ, Thiên ca bị bướu lành, thật ra thì không có ảnh hưởng gì đặc biệt, chỉ cần cuối cùng cắt đi là được, kéo dài vài ngày cũng không sao. Cho nên tôi mới. . . . . ."
Tiểu Huệ tức giận lông mày cũng một cao một thấp: "Cậu cũng là óc heo, trong thân thể có nhọt dài mọc lên có thể gọi là không có chuyện gì sao? Anh ấy giấu bệnh sợ thuốc, chẳng lẽ cậu làm một bác sĩ thực tập cũng không hiểu ư? Bệnh ít không trị, ngộ nhỡ. . . . . ." Cô còn chưa nói hết, liền hung hăng phun vài hớp nước bọt, sau đó quệt miệng mình, "Phi phi phi, không có ngộ nhỡ!"
Chỉ là vả miệng dễ dàng, muốn khống chế trong lòng không nghĩ cũng không thể nào làm được. Nếu như hôm nay đối mặt với người khác, cô cũng có thể giống như Tiểu Tiết, an ủi mình nói chỉ là bướu lành, không có gì lớn. Nhưng cái người kia lại là Thiên ca, là người đàn ông từ nhỏ cô đã nhận định!
Từ nhỏ nhận định. . . . . . Cô trở về chỗ mấy chữ từ trong đáy lòng nhô ra này, đột nhiên phát giác bí mật chỗ sâu nhất trong lòng của mình: thì ra là cô vẫn luôn không chịu thâna nhận, những năm này cô luôn cô đơn là vì nguyên nhân này.
Thật là khờ, cãi nhau ầm ĩ nhiều năm như vậy, nhất định đợi đến khi Thiên ca xảy ra chuyện, mới hiểu được tâm ý của mình. Thật là ngu. . . . . .
Tiểu Huệ hít mũi một cái, bên trong đó giống như ngăn chặn.
Tiểu Tiết còn chịu đựng khí thế hung hãn trên người cô, đến gần, vỗ vỗ bả vai của cô: "Đây không phải là sắp mùa hè ư, Thiên ca có thể là bị trúng gió thôi, cậu cũng đừng quá khẩn trương."
Lời của cô vừa dứt, cửa phòng cứu cấp liền mở ra, bác sỹ chủ nhiệm lấy khẩu trang xuống, vẻ mặt vẫn nghiêm túc như cũ nhìn hai người bọn họ: "Các người, ai là người nhà bệnh nhân?"
Tiểu Huệ đứng thẳng nghênh đón: "Tôi!" Giọng điệu kiên định, không cần phải nói.
Bác sỹ nhìn cô một cái, còn xác nhận một lần: "Cô là gì của bệnh nhân?"
"Vị hôn thê." Ba chữ rõ ràng vang vọng ở cửa phòng cứu cấp, nói năng có khí phách.
Bác sỹ gật đầu một cái: "Cô đi theo tôi vào phòng làm việc, tôi sẽ nói với cô tình hình của bệnh nhân."
Tiểu Tiết chen vào một câu: "Chính tôi ở nước Mĩ xử lý ca bệnh của bệnh nhân, tôi cùng đi được chứ."
Tiểu Huệ có chút khẩn trương, bởi vì vẻ mặt bác sỹ không lạc quan lắm, Tiểu Tiết nhỏ giọng nói với cô: "Chớ khẩn trương, bác sỹ đều như vậy, đại đa số đều là hù dọa người, giả bộ rất nghiêm trọng mà thôi."
Tiểu Huệ rất hi vọng lời cô là thật, chỉ là rất lâu hi vọng cùng thực tế luôn có chênh lệch.
Lúc từ phòng làm việc của bác sỹ đi ra, mặt của Tiểu Huệ giống như bị rút máu vậy, trắng phờ phạc, trong đầu hồi tưởng mấy chữ: "Bộ phận thận trái trên người bệnh nhân bị u có thể có khuynh hướng di chuyển,


Duck hunt