Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
cụ thể như thế nào còn phải trải qua kiểm tra kỹ càng mới có thể chẩn đoán chính xác. . . . . ."
Di chuyển ư, dù là chưa từng học qua kiến thức y học, cũng biết đó là điềm báo bệnh ung thư, nếu thật di chuyển khuếch tán ra. . . . . . Tiểu Huệ lắc lắc đầu: vận số của Thiên ca nhất định tốt, tuyệt đối không thể nào!
Tiểu Tiết trầm mặc, vừa rồi cô còn nghe được chút ý tứ khi bác sỹ miêu tả "Bệnh nhân còn kèm thêm cục u tính không phát triển" Cô học y nên biết, rất có thể là bệnh di truyền. Cô nhớ thầy hướng dẫn cô còn đề cập tới chuyện về Kỷ mẹ. Bà hình như chết bởi bệnh ung thư nào đó. . . . . .
Nghĩ tới đây, Tiểu Tiết kinh hãi. Cô nhìn Tiểu Huệ giống như bay chạy vào phòng bệnh của Thiên ca, đứng ở cửa phòng cô chậm chạp không nâng nổi bước chân, cô nghĩ bây giờ mình lập tức liên lạc với thầy hướng dẫn một chút, đúng, lập tức! Lập tức!
Thiên ca đã tỉnh lại rồi, nhìn anh một thân quần áo bệnh nhân cau mày không dứt, cười khổ liếc mắt nhìn Tiểu Huệ vừa mới vào cửa: "Anh có thể đổi một bộ quần áo hay không, bộ quần áo trắng này thật sự là quá khó nhìn."
Tiểu Huệ gắt gao nhìn chằm chằm anh, hận không thể đâm mấy chữ trên mặt hắn: bệnh thần kinh! Không có tiền đồ! Đầu óc có vấn đề!
Thiên ca cố gắng quăng một cái tóc: "Được rồi, ca biết dù là mặc quần áo này, ca còn đẹp trai đến mức người gặp người thích xe thấy xe bể bánh . . . . . . Chỉ là Tiểu Huệ, em có thể nói cho anh biết không, tại sao bên trên má bên trái của anh bị đau?"
Tiểu Huệ chẹn họng, đầy bụng không sảng khoái, hiện tại thật muốn xé rách cái miệng không đứng đắn kia. Nhất là nghĩ đến lời vừa rồi của bác sỹ, cô liền giận dễ sợ: "Kỷ Thiên Hàng, anh nghe đây, bắt đầu từ hôm nay anh tốt nhất sống ở bệnh viện cho em, một ngày không có khôi phục một ngày cũng đừng nghĩ đi ra ngoài!"
Hai mắt Thiên ca trợn tròn: "Như vậy sao được, ca còn có rất nhiều việc cần hoàn thành, sống ở trong bệnh viện làm gì? Hơn nữa, thân thể ca rất cường tráng." Anh thử biểu diễn bắp thịt trên cánh tay mình, đáng tiếc bắp thịt còn chưa hiện ra, trên người đã nhào tới một người.
Đương nhiên là Tiểu Huệ làm. Cô nhào tới, ấn chặt tay Thiên ca, dám đem anh nhét vào trong chăn. Đồng thời từ trên cao nhìn xuống Thiên ca, gằn từng chữ nói: "Không cho phép xuống giường, không cho phép dùng sức, không được nói chuyện, không cho phép. . . . . ."
Thiên ca nghe thấy liền nở nụ cười: "Mỗi ngày em hiến hương mười lần, cái gì anh cũng không hề làm, chờ chết ở chỗ này."
Tiểu Huệ không nói, cô vừa cứ ngồi trầm mặc nhìn Thiên ca, nói không ra lời, cô không nghĩ ra: tại sao Thiên ca có thể nhẹ nhàng nói ra hai chữ “chờ chết” này như vậy. Anh nghĩ cái gì, rốt cuộc anh muốn như thế nào đây! Bất luận kẻ nào chớ nói chết với cô, ít nhất không phải hiện tại, nhất là yêu nghiệt giống như Thiên ca, muốn sống trường trường cửu cửu, lâu đến mức mười tám đứa bé cũng vây bên người anh để cho anh lo âu!
Mặc dù một mực nói giỡn, nhưng thấy Tiểu Huệ đột nhiên trầm mặc, Thiên ca ngược lại lại luống cuống, anh chỉ lo lắng bộ dáng này của Tiểu Huệ, nha đầu này xem ra rất hung thần ác sát, thật ra thì đặc biệt nhát gan, nhất là khi người thân cận gặp chuyện không may, nha đầu này, chính là nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ, mềm yếu. Cho nên anh làm sao dám một mình nằm ở trên giường bệnh nước Mĩ đây? Ngộ nhỡ, anh cũng giống như mẹ. Vậy thì thật là chết không nhắm mắt.
Nghĩ tới đây, Thiên ca ho một tiếng, cười: "Ha ha, em yên tâm, loại trai đẹp giống như ca nhất định có thể gieo hại ngàn năm không ngã. Lại nói, anh còn muốn cưới em làm vợ, để cho em sinh cho ca ca một đống lớn đứa nhỏ, anh đã nói với em, em đừng nghĩ trốn nợ nhé."
Cái bộ dạng vô lại kia, Tiểu Huệ nhìn thật là vừa tức vừa giận lại không có nói, cô nín một bụng lời nói, cuối cùng chỉ có thể rút ngắn thành một tiếng khuyên can: "Làm giải phẫu đi, cắt vật kia."
Thiên ca xem thường, câu tay của cô không có nghiêm chỉnh.
Tiểu Huệ đẩy tay của anh ra, nắm lỗ tai anh, dùng sức nhéo một cái: "Anh có nghe hay không! Em không đùa giỡn với anh."
Thiên ca gào khóc kêu lên, ngoài cửa có y tá ngang qua, hình như là muốn vào xem một chút, kết quả Tiểu Huệ một bước chạy tới đóng cửa lại. Rất có giá thế nghiêm hình bức cung. Mặc cho người nào ở cửa ra vào gõ cửa, cô đều không để ý tới.
Thiên ca vẫn còn tiếp tục lắm mồm: "Bọn họ muốn động dao ở trên người anh đấy, chuyện này anh không cho làm, rất đau."
Đầu Tiểu Huệ cũng sắp muốn bể ra rồi, đầu óc người đàn ông này không rõ ràng lắm, rốt cuộc cái gì là quan trọng nhất, chẳng lẽ anh còn không phân rõ sao? Cô phát hiện chính mình vô cùng phát hỏa, cô tự nhận mình không phải lại dễ dàng tức giận người, đáng tiếc tên ngu ngốc trước mặt này vẫn khiêu chiến sự chịu đựng của cô. Cô chợt kéo cái ghế qua, liền đoan đoan chánh chánh ngồi ở trước mặt Thiên ca: "Anh tin hay không, chỉ cần một ngày anh làm giải phẩu, em liền có thể tránh anh một ngày. Anh cũng đừng kêu em là bà xã, hai ta không quan hệ. Rõ ràng sao? Không sao! Không hề có một chút quan hệ! Tôi - Gia