Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.
cô giơ tay lên đẩy người đàn ông tây trang trước mặt ra. Chỉ là quả đấm của cô rơi vào trên người anh ta giống như nện vào tường vậy, không đem người đập cách ra chính cô lui về phía sau một bước dài trước.
Ông cụ Kỷ ở phía sau cười nhạt một chút: "Hiện tại tôi đang làm thủ tục chuyển viện cho Thiên Hàng, nếu cháu muốn nhìn nó, ta hoan nghênh, về phần giấy hôn thú của hai đứa, trước lúc không có sự đồng ý của ta đều vô hiệu. Cháu nên tin tưởng ta có năng lực này. . . . . ." Nói xong ông cụ Kỷ nắm quải trượng đầu rồng từng bước từng bước đi xa, ông ấy rõ ràng đi rất ổn, rõ ràng không cần gậy, lại cứ càng muốn cầm vật này vẽ rắn thêm chân, thật là một lão già hư vinh.
Người đàn ông tây trang được lão già ra lệnh, cho nên liều mạng nhìn Tiểu Huệ, không để cho cô gọi điện thoại, không để cho cô kêu người, không để cho cô đi phòng bệnh của Thiên ca. . . . . .
Tiểu Huệ bị cản phải nổi giận, cô một cước giẫm lên giày da của người đàn ông tây trang, hung hăng, cũng có thể nghe được tiếng xương cùng tiếng gót giày va chạm. Khóe miệng người đàn ông tây trang co quắp, sau đó nhẹo miệng, chậm rãi nói: "Ặc, khi đến lúc, Giang tiểu thư, khổ cực ngài, ngài hiện tại tự do." Nói qua anh ta khập khiễng đi xa, anh ta có chút ưu thương: nếu không phải là ông cụ nói chỉ cho ngăn không cho phép đả thương người, tôi đâu phải chịu những khổ cực này? Ngực cũng đau, cánh tay cũng đau, phía trên còn bị bấm máu ứ đọng, trên đùi cũng đau, nơi đó bị đạp vài chân, thống khổ nhất là móng chân. . . . . . Không biết rạn nứt không . . . . . .
Đáng tiếc anh ta còn chưa có oán xong, Tiểu Huệ lại đuổi theo. Cô nhìn anh ta chằm chằm điên cuồng hét lên: "Anh đi đâu? Các người đem Thiên ca chuyển đi đâu, anh ấy không có bị thương chứ?"
Người đàn ông tây trang nhịn đau: "Bệnh viện u đứng đầu H thị, chỉ là Giang tiểu thư, tôi khuyên cô đừng qua đấy, lão gia nhất định sẽ chữa khỏi cho thiếu gia, điểm này cô hoàn toàn có thể yên tâm. Nếu như cô qua đó giày vò, ngược lại sẽ làm chậm trễ trị liệu của thiếu gia, như vậy có được không?"
Người đàn ông tây trang chưa từng nói qua nhiều như vậy, nhưng con bà nó, Tiểu Huệ thế nhưng cảm thấy lời này của anh ta có chút đạo lý. . . . . . Cô rốt cuộc nên làm cái gì?
Đang do dự, Tiểu Phong Tử điện thoại tới, giọng nói của cậu ấy có chút gấp: "Bà chị, nhanh về nhà một chuyến, mẹ không thấy."
Trong bệnh viện, có một người tới tới lui lui mà đi, cô rất do dự, rốt cuộc là hiện tại ném xuống tất cả đi H thị, hay là về nhà tìm mẹ. Không có ai nói cho cô biết, loại này vừa là tình yêu, vừa là tình thân, tình huống phải lựa chọn như thế nào. Cô ngồi ở trên bậc thang, nhìn người ta lui tới cách đó không xa, trong bọn họ có người là bệnh nhân, có người là thăm viếng bệnh nhân. Chỉ tiếc rằng, trong bọn họ không có người nào có thể nói cho cô biết vào giờ khắc này nên làm như thế nào. Nếu như tay trái là mẹ, tay phải là Thiên ca, vậy mình. . . . . .
Sau lưng chợt truyền đến một tiếng kêu: "Tiểu Huệ. . . . . ."
Nghe được âm thanh quen thuộc, Tiểu Huệ quay đầu, cô nhìn thấy mặt của Tiết cô nương, một thanh đưa tay ra, hô: "Tay trái hay tay phải?"
Mặt Tiểu Tiết mê mang, vỗ tay trái của cô một cái, hô: "Trước đừng làm rộn, bác gái không thấy, hiện giờ còn như kẻ điên sắp điên, tôi muốn trở về một chuyến, cậu thì sao?"
Tiểu Huệ nhìn tay trái, cắn răng, nhắm mắt: "Tôi với cậu về."
Ở trước lúc thang máy đóng, người phụ nữ trung niên cũng chạy tới, bà khẽ mỉm cười, sửa chữa móng tay hoàn mỹ ở tầng mười ấn xuống một cái, nghiêng đầu tiếp tục mỉm cười: "Cô cũng thế chứ?"
Tiểu Huệ cười có chút lúng túng, vừa rồi nhất thời nóng lòng đem người ta chen ra ngoài, hiện tại bà ta lại vẫn khách khí như vậy, thật là tố chất phái nữ. Chỉ là, cô có chút tò mò: làm sao bà ta biết cô cũng đi tầng mười đây?
Dọc theo đường đi hai người tương đối im lặng, bởi vì không biết. Mà trong lòng Tiểu Huệ nghĩ hơn nữa là, nên như thế nào từ trong miệng Giang tổng nhớ lại chuyện về lão mẹ, rất có thể trước lúc bọn họ tới mẹ sẽ nhớ lại đi.
Thang máy mở ra, lúc này Tiểu Huệ rất khách khí cho người phụ nữ kia ra trước một bước, để cho bà ta đi ra ngoài trước. Người phụ nữ trung niên nhìn chằm chằm mặt của cô một lát, trên mặt còn loại mỉm cười cao quý. Nụ cười kia nói như thế nào đây, giống như có loại bà ta biết cô mà cô không biết bà ta, lại giống như bà ta xem thấy kết cục nào đó mà cô còn hãm sâu trong sương mù. . . . . . Tiểu Huệ hiếm thấy văn nghệ bó lớn như vậy.
Sửng sốt một lát, bóng dáng người phụ nữu trung niên kia đã không thấy, Tiểu Huệ sửa sang xong tâm tình, hướng phòng làm việc của Giang tổng đi tới.
Cùng thường ngày bất đồng, bên ngoài phòng làm việc của Giang tổng không có mỹ nữ tiếp đãi, cũng không có người lui tới, an tĩnh đến mức có chút kỳ quái. Trong đầu Tiểu Huệ chuyển qua một cái ý niệm: chẳng lẽ thật sự có vấn đề? Chỉ là rất nhanh cô liền trực tiếp coi thường cái ý nghĩ này: dù thật phá sản thì thế nào, đó cũng là chuy