Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Dạ Chi Dạ
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.
iệu Ly, biểu tình cực kỳ âm trầm, thanh âm đã chuyển khàn khàn: “Triệu Ly, đi ra ngoài canh cửa, không cho phép bất kỳ ai tiến vào đêm nay.”
Triệu Ly từ trong khiếp sợ hoàn hồn. Công tử vậy mà lại ôm một nữ nhân! Nhìn vẻ mặt của công tử lúc này, không cần hỏi nhiều, Triệu Ly thức thời gật đầu, lập tức canh giữ ở cửa, còn đóng chặt cửa lớn.
Lê Thấm ở trong lòng hắn nức nở vặn vẹo, nàng ngẩng đầu từ trong lòng hắn nhìn ra, khiến thân mình hắn thoáng ngiêng ngả.
Mộc Tử Ảnh mặc kệ nàng ở trên mặt mình hết cắn lại cắn, thậm chí còn ở trên môi hắn liếm hôn mút vào nhưng hắn chính là không há mồm. Sau đó hắn cũng không thay đổi sắc mặt vừa ôm người vừa bước thẳng vào trong điện, chân trước đá lên, cửa gỗ lập tức mở toang ra.
“Thấm Nhi, cố gắng nhẫn nhịn.” Mộc Tử Ảnh để nàng rời khỏi mình, đặt nàng lên giường. Nào ngờ vừa quay người lại, người nọ liền giống như dây leo bò lên, hai chân thậm chí còn níu lấy thắt lưng hắn.
Mộc Tử Ảnh ngừng một chút, tiếp tục đi, phía sau lưng lại như đeo thêm một cái bao lớn.
Lê Thấm đã không còn kiên nhẫn, tay nàng bắt đầu len vào y bào hắn. Mới vừa rồi vì vội vàng ra ngoài, y bào buộc cực lỏng. Nàng lung tung náo loạn như vậy, một thân nguyệt sắc đã trở nên xộc xệch, trước ngực lộ ra một khoảng da thịt lớn.
Mộc Tử Ảnh đi đến trước ngăn tủ thì dừng lại. Lê Thấm lúc này mới từ trên người hắn trượt xuống dưới, vòng đến phía trước hắn, nhắm ngay phần ngực lộ ra cắn loạn, bàn tay nhỏ bé cũng bắt đầu sờ loạn lên.
Vẻ mặt Mộc Tử Ảnh thản nhiên nhưng hai tai lại chậm rãi chuyển đỏ, nhanh chóng tìm kiếm bên trong tủ, chai chai lọ lọ nào cũng được xem qua nhưng không có thứ thuốc nào hắn muốn. Hắn ủ rũ hết sức.
Đúng lúc này, bàn tay nhỏ bé của nữ tử tìm đến thắt lưng hắn, sau đó tiếp tục dò xét xuống dưới, đụng phải…thứ không nên chạm vào.
Vẻ mặt bình tĩnh của Mộc Tử Ảnh hoàn toàn hóa băng.
Ái Ân (Có Thịt)
“Thấm Nhi, nghe ta nói, ân…” Giọng nói trầm thấp bỗng bị kéo cao. Nữ tử vốn vẫn dán trên người hắn đang dùng hàm răng nhỏ nhọn hoắt nhắm ngay nơi nào đó trước ngực cắn một cái.
Ánh mắt Mộc Tử Ảnh nhất thời thay đổi, vừa thâm sâu vừa đen đặc, tựa như một màn sương ngập trong đêm tối, không thể nhìn rõ trong đó có gì. Bỗng nhiên ngay sau đó, hắn rút tay Lê Thấm ra khỏi vạt áo, nhấc toàn bộ thân mình nàng lên, khiêng ở trên vai.
Trời đất lay chuyển, Lê Thấm cảm thấy đầu choáng váng, tay chân nặng nề, trong người có cái gì rục rịch hiện lên, nàng khó chịu phát khóc, tiếng khóc nho nhỏ vang lên thổn thức.
“Ngoan, đừng khóc.” Mộc Tử Ảnh vỗ nhẹ mông nàng, an ủi.
Mà lúc này, Bích Chi bởi vì chuyện của công chúa mà một đêm không dám chợp mắt, nàng luôn ở trong điện nôn nóng chờ công chúa trở về. Cũng may hôm nay gác đêm là nàng, nếu đổi thành Cuốn Vân hay Ngưng Châu, còn không biết những người đó sẽ làm như thế nào. Ngồi mãi khó chịu, Bích Chi đang định chuẩn bị vụng trộm ra ngoài tìm công chúa nào ngờ cổ đột nhiên bị đánh mạnh, Bích Chi chưa kịp quay lại đã ngã xuống đất ngất đi.
Một cánh cửa sổ mở ra, khuôn mặt Mộc Tử Ảnh không chút thay đổi liếc nhìn cung nữ ngã dưới đất.
Bởi vì lúc này một bàn tay được tự do còn nữ tử trong lòng được hắn nửa ôm nửa đỡ, cánh tay dài giữ chặt thắt lưng nàng, dường như đem bảo bối lớn nhất của mình bảo vệ trong lòng, hơn nữa còn mang theo cảm giác dịu dàng.
Một khắc khi hắn vừa đưa người vào trong điện, ánh mắt Mộc Tử Ảnh trở nên lạnh lẽo, hắn ngửi được tình hương bên trong điện. Thấm Nhi đến tột cùng đã đắc tội kẻ nào khiến kẻ đó dùng thủ đoạn hạ đẳng như vậy.
Nhớ đến tính tình bướng bỉnh của nàng, Mộc Tử Ảnh bất đắc dĩ lắc đầu. Cho dù ngày thường nàng ngông cuồng một chút cũng không thể khiến người khác hận đến mức này. Nói vậy người kia nhất định vốn là một kẻ tâm tư ác độc. Nhưng mà____, người trong hậu cung kia có khả năng sẽ mượn chuyện của Thấm Nhi để mưu đồ chuyện khác.
Mộc Tử Ảnh nhắm mắt…một ngày nào đó, Chu gia sẽ bị hắn diệt tận gốc! Thù mới hận cũ sẽ cùng nhau trả hết.
Tầm mắt hắn chuyển hướng nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn của Lê Thấm, ánh mắt trở nên mềm mại. Mộc Tử Ảnh vốn muốn buông Lê Thấm ra rồi rời đi nhưng một bàn tay của Lê Thấm lại nắm chặt vạt áo của hắn, có kéo thế nào cũng không buông. Tuy hắn rất muốn ôm nàng nhiều hơn nhưng trời đã sắp sáng, vạn lần không thể để người phát hiện ra hắn đang ở trong cung công chúa.Bất đắc dĩ hắn phải xé rách mảnh vải nàng đang nắm chặt, nhìn kĩ nàng thêm vài lần, yêu thích nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đến không muốn buông tay, cuối cùng vẫn phải rời khỏi đây.
Vừa mới hừng đông, sau khi Bích Chi tỉnh lại vội vàng chạy vào trong điện. Nhìn người đang say sưa ngủ trên giường, trong lòng cuối cùng cũng buông lỏng. Xác định công chúa đã bình an vô sự,
Bích Chi bắt đầu nhớ lại chuyện ngày hôm qua, rốt cuộc là ai đã đánh nàng bất tỉnh? Công chúa trở về khi nào? Chuyện khó giải quyết lúc đó đã được giải quyết chưa? Rất nhiều vấn đề khiến Bích Chi phiền chán v