Tác giả: Dạ Chi Dạ
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.
ò tóc. Nàng luôn tự nhận mình là người làm việc ổn thỏa, chính là cánh tay đắc lực của công chúa. Tại sao gặp phải chuyện hôm qua mà một biện pháp cũng không nghĩ ra? Chuyện này khiến nàng thực nản lòng.
Cửa điện đột nhiên được mở ra, bên ngoài truyền đến giọng nói của Nguyệt Dung, “Bích Chi, nên gọi công chúa rời giường thôi, tỷ tới đưa nước ấm.”
Trong lòng Bích Chi còn phòng bị, thấy Nguyệt Dung bước vào thì không nóng không lạnh trả lời, “Đêm qua công chúa ngủ không ngon, lúc này vẫn chưa dậy, muội không muốn để công chúa dậy sớm, để công chúa ngủ thêm một lát đi.”
Nguyệt Dung nghi hoặc hỏi: “Mấy ngày nay công chúa không phải vẫn ngủ tốt sao, hôm qua sao tự nhiên ngủ không ngon, hay tại đêm qua đốt hương an thần?”
Vừa nghe đến hương an thần, Bích Chi lại tức giận. Nàng không nói gì chỉ nhận lấy nước ấm bưng vào.
Thực ra Lê Thấm đã tỉnh rồi. Chẳng qua nàng đang nhìn sa màn tơ lựa trên đỉnh đầu mà ngẩn người. Rõ ràng đêm qua ý thức không rõ nhưng lúc này tất cả mọi chuyện diễn ra đều hiện lên rõ ràng. Từng chi tiết, từng động tác đều xuất hiện trong đầu nàng. Khuôn mặt Lê Thấm đỏ bừng, trong mắt cũng đong đầy nước mắt, trong lòng mang theo sợ hãi cùng bất an. Nàng đã thật sự thất trinh!
Tuy đêm qua ý niệm duy nhất trong đầu là đi tìm Mộc Tử Ảnh. Bởi nàng còn ôm một chút cầu may, nàng vẫn biết bên trong điện của Mộc Tử Ảnh cất giấu rất nhiều dược liệu quý hiếm. Trong lòng luôn nghĩ biết đâu Mộc Tử Ảnh có thể có thuốc giải tình hương cho nàng. Nhưng không biết có phải may mắn hay không mà nàng không được như nguyện.
Dù sao nàng đã sớm quyết tâm để Mộc Tử Ảnh thành phò mã của mình. Trải qua chuyện này, Mộc Tử Ảnh càng không thể thoát. Tối hôm qua ái ân, động tác của hắn rất dịu dàng che chở. Trong lòng Lê Thấm ấm áp, thực ra hắn đối với nàng hẳn cũng có tình ý. Bằng không sẽ không cẩn thận yêu nàng như vậy.
Buồn phiền trong lòng Lê Thấm biến mất, khóe miệng nhỏ nhắn cong lên. Nàng ngồi thẳng dậy, thấy vòng ngực như nở nang hơn, khuôn mặt vừa vơi bớt ửng đỏ của nàng lại trở về như trước.
Đêm qua, khi dược tính phát tác, nàng vẫn luôn quấn quýt lấy Mộc Tử Ảnh, triền miên đến hơn nửa đêm.
Cảm thấy trong tay đang cầm thứ gì đó trơn bóng, Lê Thấm mở bàn tay ra. Đó là một mảnh lụa màu nguyệt sắc, chính là từ áo ngoài màu nguyệt sắc hắn mặc hôm qua.
Gặp Lại Xấu Hổ
Tâm tình hốt hoảng của Lê Thấm sau khi được ổn định, nàng bắt đầu suy nghĩ chuyện chính mình bị tính kế hôm qua. Đêm qua, rõ ràng vấn đề nằm ở hương an thần, nếu không phải hương có vấn đề thì vấn đề ở người đốt hương.
Dù sao, Nguyệt Dung cũng giống như Bích Chi, đều theo nàng rất nhiều năm. Lâu ngày mới hiểu thấu lòng người, một người dù có che giấu tới đâu cũng không thể hoàn toàn che đậy ổn thỏa.
Lúc này suy nghĩ cẩn thận lại, khả năng Nguyệt Dung làm việc này thực sự quá nhỏ. Nếu nàng ta thật muốn tính kế nàng, vậy chỉ cần mượn tay người khác, việc gì phải tự mình động thủ. Huống chi Nguyệt Dung vốn là người ngay thẳng không hề che giấu tâm tư. Như vậy xem ra, vấn đề ở đây nằm ở hương an thần.
Mà lúc này bên ngoài điện, Nguyệt Dung thấy Bích Chi đột nhiên thay đổi thái độ lạnh nhạt với mình thì trong lòng buồn bực đến cực điểm. Nàng không nhịn được nghi ngờ, liền níu lấy Bích Chi.
Nguyệt Dung mặc dù không biết xảy ra chuyện gì nhưng cũng làm theo Bích Chi gật mạnh đầu.
“Nhớ kỹ, việc này các người đều phải tự mình tiến hành. Được rồi, lúc này cứ hầu hạ ta rửa mặt chải đầu thay y phục, sau khi thỉnh an mẫu hậu xong, ta còn phải đến Tuyệt Trần cung tìm Tử Ảnh sư phụ nữa.” Nói xong lời cuối cùng, thanh âm chợt mang theo chút cảm xúc khác lạ.
Nguyệt Dung không hiểu nhưng Bích Chi lại nghe ra tia ái muội bên trong lời nói của công chúa.
Chẳng lẽ đêm qua…Bích Chi kinh hãi, suýt chút nữa kêu ra tiếng. Nàng cố gắng nắm chặt tay, đem cảm giác mãnh liệt bên trong nhịn xuống.
Nghĩ lại, lần này công chúa có thể nói là may mắn đến cực điểm. Nàng còn tưởng rằng lần này công chúa chỉ có thể bất đắc dĩ tìm một tên thị vệ nào đó đến giải quyết việc này.
Cho nên nàng đau lòng cho công chúa, lửa giận trào lên, muốn đem kẻ ác độc kia chém trăm ngàn nhát. Nay không ngờ tới người giải dược lại chính là vị quốc sư không nhiễm chút bụi trần nào, tâm tình Bích Chi không tránh khỏi thay đổi đột biến. Gạo nấu thành cơm, quốc sư đại nhân dù có không nhiễm hồng trần, cũng đã cùng công chúa…làm chuyện tốt. Vậy chức phò mã này hẳn đã định rồi.
Ăn mặc chỉnh tề xong, Lê Thấm trực tiếp đi đến Phượng Loan điện.
Tiết hoàng hậu nhìn thấy tư thế Lê Thấm đi có chút quái dị thì không khỏi nhíu mày. Trong đầu bà đột nhiên hiện lên một suy nghĩ nhưng lại lập tức mỉm cười lắc đầu.
Khi Lê Thấm đi đến trước mặt bà mới phát hiện , không phải tư thế đi của Lê Thấm quái dị mà là quá mức bình thường. Bình thường khi tiến vào Phượng Loan điện đều giống con khỉ nhảy loạn lên, lúc này lại quy củ đi từng bước.
“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.” Lê Thấm cười khẽ v