Tác giả: Dạ Chi Dạ
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.
gười xuất cung đến phủ công chúa nên cố ý ở đầy chờ người, muốn xin lỗi vì chuyện lần trước.”
“Đường ca quá khách sáo rồi.” Lê Thấm cười đáp, “Chuyện này cũng đâu phải lỗi sai của huynh.” Dứt lời lại liếc mắt nhìn về phía Lê Vũ Hi đứng phía sau nói: “Chỉ có thể trách đường tỷ võ mồm sinh hoa, nói đến mức ta cũng muốn đến xem một lần. Dù sao, cũng không có chuyện gì. Đường ca cũng không cần tự trách, chuyện này không hề quan hệ gì tới đường ca cả.”
Lê Vũ Hi nghe xong lời này, sắc mặt thập phần khó coi. Đây không phải là đem tất cả tội danh đổ hết lên người nàng sao!
Lê Chu Phương thở dài, hai nha đầu này không thích nhau đương nhiên hắn cũng nhìn ra, chỉ mong Thấm Nhi đừng chấp nhặt với Vũ Hi.
“Đường ca mau cùng ta đi dạo xung quanh xem. Mẫu hậu nói phủ công chúa được tu sửa rất đẹp!” Lê Thấm phá vỡ màn chào hỏi đầy xấu hổ vừa rồi, cười vui vẻ kéo Lê Chu Phương đi xem khắp nơi, hoàn toàn coi Lê Vũ Hi đằng sau hắn như không tồn tại.
Lê Chu Phương bất đắc dĩ mỉm cười, chỉ đành đi theo Lê Thấm, đến khi tới sát cánh cửa lớn màu son, hắn quay đầu lại nhìn muội muội mình, ý bảo mau đuổi kịp.
Lê Vũ Hi cắn răng tiến lên, từ xa xa nhìn giống như hai người đi cùng với nha hoàn. Bích Chi và Nguyệt Dung bước theo sau mấy người nhưng cũng chỉ chậm hơn Lê Vũ Hi non nửa bước chân.
Sau khi thấy cảnh vật trong phủ, Lê Vũ Hi lại tức giận đến mức thiếu chút nữa cắn lưỡi. Chỗ này còn vượt qua cả Đoan vương phủ của phụ vương nàng! Phụ vương chính là huynh đệ ruột thịt với hoàng thượng, Lê Thấm chẳng qua chỉ là một tiểu công chúa đầu thai vào chỗ tốt, ngày sau con cũng không mang họ Lê, vậy mà lại có đãi ngộ đến bực này.
Lê Thấm xưa này yêu thích đi lại, cước bộ rất nhanh, Lê Vũ Hi không thể nào so với, nàng luôn chầm chậm bước đi, cực đoan trang cực quy củ. Lê Thấm vui vẻ dạo hết cả phủ công chúa, Lê Vũ Hi phía sau thì bàn chân đã đau đến nổi bọc nước, lại không thể để người khác nhìn ra lễ nghi của nàng không ổn nên đành cắn răng theo sát phía sau hai người nói cười vui vẻ đằng trước, dần dần rớt xuống chậm một quãng đường rất lớn.
Đợi đến khi ra khỏi phủ, Lê Vũ Hi thở phào một hơi nhưng đến khi ra khỏi cửa lớn phủ công chúa, nàng lại thấy được một màn khiến nàng tức đến hộc máu.
Mắt Lê Vũ Hi đỏ hồng, nhanh chân chạy lên trước, thét chói tai tách đôi nam nữ đang ôm sát nhau kia ra.
“Lê Thấm, ngươi là đồ tiện nhân! Ngươi đoạt hết mọi thứ của ta còn không nói, nay ngay cả vị hôn phu của ta ngươi cũng muốn cướp, ngươi không thấy xấu hổ sao!” Thanh âm Lê Vũ Hi bén nhọn, tay
vươn lên định tát Lê Thấm.
Hàn Mộc Hủ phục hồi lại tinh thần, vội vàng buông Lê Thấm ra, ngăn trở cánh tay Lê Vũ Hi, sau đó đẩy nàng ta ra. Hai chân Lê Vũ Hi đã sớm mềm nhũn, tuy chỉ bị đẩy nhẹ một cái nhưng cả người không tránh khỏi lảo đảo. Sau đó chúng hạ nhân mới phản ứng lại, Bích Chi và Nguyệt Dung bước lên trước bảo vệ chủ tử, trừng mắt nhìn nữ tử khóc lóc om sòm kia.
“Hi Nhi, không được náo loạn nữa, xem bộ dáng muội còn ra thể thống gì!” Lê Chu Phương giận dữ quát một câu, sau đó đỡ lấy muội muội mình, nhìn Lê Thấm xin lỗi.
Mới vừa rồi Lê Thấm vừa ra khỏi cửa do bước quá nhanh nên va thẳng vào người Hàn Mộc Hủ. Hàn Mộc Hủ theo bản năng đỡ lấy nàng, đúng lúc đó Lê Vũ Hi nhìn thấy, lúc ấy trong đầu không suy nghĩ gì, cũng không để ý lễ nghi đoan trang gì nữa, đã sớm nhận định là Lê Thấm đang quyến rũ dụ dỗ người của nàng ta.
Lê Chu Phương nửa túm nửa kéo Lê Vũ Hi rời đi. Nàng ta vẫn quay đầu lại, khóc lớn quát: “Đừng tưởng rằng lúc ở Tường Vân tự, biểu ca cứu ngươi là thích ngươi!”
Lê Thấm nghi hoặc nhìn về phía Hàn Mộc Hủ, thấy sắc mặt hắn tràn ngập xấu hổ, cúi đầu nặng nề nói, “Là ý của La thiếu tướng quân. Quốc sư giết người vốn là việc bất đắc dĩ nhưng nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng không tốt tới thanh danh của ngài ấy nên sự việc hôm đó đã bị La thiếu tướng quân nghiêm lệnh phong tỏa tin tức, người bên ngoài chỉ biết là ta giết thích khách, cứu người…”
Lời Đồn Trong Kinh
Trong lòng Lê Thấm có chút không rõ, rõ ràng là Mộc Tử Ảnh cứu nàng nhưng nay lại vì e ngại thân phận của Mộc Tử Ảnh mà đem việc này đổ lên đầu Hàn Mộc Hủ, khiến trong lòng nàng có chút là lạ.
“Ta thấy đường tỷ có chút hiểu lầm với ta. Hàn đại nhân nên giải thích rõ với tỷ ấy, đỡ để tỷ ấy vấy hết nước bẩn lên người ta. Chuyện ngày đó ở Tường Vân tự vốn cũng chẳng liên quan đến đại nhân, cho dù ngày sau có người hỏi, mong rằng đại nhân cũng có thể yên lặng không đáp. Với thân phận của đại nhân, cũng không ai dám bạo gan từ trong miệng của ngài khêu ra cái gì.”
Lời nói này ẩn ẩn một chút hờn giận.
Trong lòng Hần Mộc Hủ cười khổ một tiếng. Hắn cũng không hiểu được đến tột cùng rốt cuộc là mình muốn cái gì? Khi người khác hỏi rõ ràng hắn có thể từ chối không nói, nhưng hắn vẫn nói y như lời La Thiệu Minh bảo mình, rốt cuộc trong lòng hắn chờ mong cái gì? Hy vọng người cứu Lê Thấm chính là hắn sao?
Lúc ấy Lê Vũ Hi không có tự chủ, nay đã hối hận