Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1173 lượt.
lạc hướng chú ý giúp bọn họ, lẽ nào tất cả đều là tình cờ sao?
“Cậu đúng là nghĩ quá nhiều rồi! Làm gì có chuyện nắm tay cũng là tình cờ?”. Ngay bản thân Tạ Mục Đường cũng cảm thấy những lời an ủi hoang đường này không thể tiếp tục nói được nữa, tốt nhất là cứ dội thẳng gáo nước lạnh vào còn hơn. Việc đang hệ trọng, tốt nhất là nên làm gì đó thực tế hơn một chút: “Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì đây? Đài báo nói không tính, mình nói cũng không tính, ngay cả những gì cậu suy đoán cũng loại bỏ đi, tốt nhất là nên gọi điện thoại hỏi thẳng Mỹ Mãn đi”.
“Còn gọi cái gì nữa chứ? Vào lúc này mà cô ấy chịu mở máy thì mới lạ đấy”. Tuy rằng nói như vậy nhưng Giả Thiên Hạ vẫn cứ lấy di động ra, gọi điện thoại cho cô.
Kết quả đương nhiên không khiến anh thất vọng: Tắt máy!
“Cậu muốn đi đâu chứ?”. Thấy anh dập điện thoại, vùng vẫy thoát khỏi sự kìm hãm của mình, Tạ Mục Đường không khỏi lo lắng, sợ rằng anh bạn mình đang trong trạng thái cả giận mất khôn có thể sẽ làm ra những chuyện không thể ngờ được, nên vô cùng căng thẳng đứng chặn trước cửa nhà anh.
“Đến đài truyền hình cô ấy làm việc”. Đôi môi mím chặt dần thả lỏng, anh đã đưa ra một câu trả lời khá là tỉnh táo.
Cô không dám quay về nhà, lẽ nào có thể không đến đài truyền hình sao? Kì nghỉ phép chắc chắn cũng đã hết rồi, cho dù hôm nay cô không tới, thì cùng lắm anh đợi thêm một đêm nữa có sao!
Nói cho cùng, Giả Thiên Hạ vẫn chưa thấu hiểu Đinh Mỹ Mãn cho lắm, cô là người vô cùng lợi hại!
Dù gây ra bão tố lớn tới mức nào thì cô vẫn chẳng hề nghĩ tới vấn đề phức tạp kiểu như dám hay không dám, Mỹ Mãn cứ thế đường hoàng về nhà.
Ngay vào giây phút Giả Thiên Hạ giật mạnh cánh cửa ra, người phụ nữ này liền bước vào với vẻ mặt vô cùng mệt mỏi. Cả hai người họ đều sững sờ, cô vẫn hỏi như không có chuyện gì hết: “Chà, hai người nghe thấy tiếng bước chân của em sao? Vừa hay em đang định gõ cửa”.
“Vừa hay”? Hai chữ tưởng như nhẹ nhàng nhưng lại chọc đúng vào chỗ nhạy cảm, khiến anh đau đớn. Chính cảm giác trái tim đau đớn này đã khiến Giả Thiên Hạ khó lòng duy trì được thần trí, lẽ nào còn bắt anh phải mỉm cười hỏi cô câu: “Gần đây em có khỏe không? Đi chơi có vui không?” nữa hay sao?
“Đi ngay vào đây!”. Sau khi liếc nhìn cô, nhận định rõ tên đàn ông chướng tai gai mắt kia không xuất hiện, anh liền đanh giọng, khuôn mặt cau có thậm tệ dường như có thoải mái hơn đôi chút. Cô đã quay lại, thế thì tốt quá rồi, ít nhất còn chưa tới mức gạo nấu thành cơm không thể cứu vãn nổi!
Giọng nói quen thuộc, ngữ khí quen thuộc, ngay cả bộ dạng, thái độ đang muốn bùng phát cuồng nộ mà vẫn cố gắng nén nhịn lại của anh, cô đều ghi khắc tận tim. Chính là người đàn ông này, anh đã chiếm hữu hết cuộc đời từ khi sinh ra cho tới bây giờ của cô. Trước mặt anh cô không cần phải để tâm đến trang phục, sắc mặt, thậm chí chẳng phải suy nghĩ gì, chỉ cần sống tự nhiên nhất có thể là được. Chỉ có điều lúc này, anh lại khiến cô cảm thấy xa lạ, định mở miệng rồi mà chẳng biết phải nói gì, cô cúi đầu im lặng đi vào nhà. Liếc qua màn hình ti vi thấy chương trình tin tức giải trí vẫn đang phát, lại nhìn sang khuôn mặt cau lại vì tức giận bên ngoài cửa, cô càng cúi đầu thấp hơn, giống như một đứa trẻ làm việc sai trái sợ người lớn trách phạt. Cảm giác sợ hãi vô duyên vô cớ xuất hiện trong đầu khiến Mỹ Mãn hoảng loạn, ngay hơi thở cũng trở nên rối bời.
“Mình còn có việc, đi trước nhé”. Tạ Mục Đường là người rất biết điều, trông thấy Đinh Mỹ Mãn đang ngại ngùng có điều gì muốn nói mà chưa dám cất lời, anh dự cảm chẳng bao lâu nữa sắp có sóng to gió lớn ập tới đây. Những việc trong nhà kiểu này, anh là người ngoài không tiện xen vào, tất nhiên là phải nhanh chóng rút lui, để lại không gian riêng cho hai người họ.
Giả Thiên Hạ chẳng hề nể mặt anh bạn thân chút nào, không buồn để tâm đến việc đi hay ở của bạn mình, ánh mắt anh lúc này chỉ nhìn chằm chằm vào Đinh Mỹ Mãn.
Giây phút ấy, Đinh Mỹ Mãn vẫn theo thói quen cũ, ngây ngô tưởng rằng trốn tránh là có thể giải quyết được mọi tình huống khó khăn. Thế nhưng mặc cho cô có trốn tránh đến đâu thì ánh mắt tràn đầy nộ khí ấy vẫn đeo đuổi cô như hình với bóng vậy! Tạ Mục Đường vừa rời khỏi, cô liền bất giác nhận ra căn nhà này thật quá chật chội, không khí quánh đặc, chẳng ai lên tiếng phá vỡ sự im lặng tưởng chừng như bất tận ấy, khiến cho cô ngột ngạt tới mức gần như nghẹt thở.
Cô thầm nghĩ sẽ nói bất cứ điều gì cũng được, chỉ cần không để mọi thứ im lặng như vậy, có lẽ không khí trong nhà sẽ ổn hơn: “Em…”.
Vừa mở miệng, cô mới nhận ra cổ họng mình lúc này dường như tắc nghẹn. Sau khi hắng giọng một lúc, thì cô lại chẳng có đủ dũng khí để nói ra những lời đã chuẩn bị từ trước.
“Em thì làm sao?”. Anh cố gắng tỏ ra bình tĩnh, bàn tay nắm chặt rồi lại thả ra, cuối cùng vẫn giữ được lí trí tặng cô một nụ cười, động viên cô nói nốt những gì còn dang dở. Thiên Hạ nhận định chắc chắn rằng cô đang muốn giải thích, chỉ là chưa biết phải bắt đầu từ đâu. Không cần để ý nhiều, chỉ cần cô mở miệng nói ra những tin tức đó đều là