Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1227 lượt.
người ở cạnh nhau một thời gian dài sẽ dần dần bị nhiễm thói quen của người kia, sau đó sẽ càng ngày càng trở nên giống nhau. Câu này thật quá chí lí! Từ lúc nào anh đã ghi nhớ tất cả mọi sở thích, mong muốn của cô, ngày tháng không ngừng tích lũy, dần dần anh đã quen với việc ngày ngày mang thuốc chống dị ứng theo người, quen với việc uống coca nhất định phải cho thêm một lát chanh, quen với việc dùng mật mã thẻ rút tiền y hệt như của cô… Cũng giống như đã quen với cuộc sống nhất định phải có cô rồi vậy!
Chỉ là anh không hề muốn đem những chuyện này nói ra cho cô nghe, nên cuối cùng đã đáp lại với giọng nửa đùa nửa thật: “À, là để cho em hiểu được tâm trạng chua đến thấu óc của anh trước kia thôi mà.”
“Chua đến thấu óc? Hừm, chua cái gì mà chua? Dễ dàng bị chua thế sao? Thế ngày ngày anh ở cạnh bên Mạc Tường, thường xuyên thấy cô ta tí tởn bên những người đàn ông khác, chắc là “chua” đến chết đi sống lại luôn ấy nhỉ?”. Có lẽ vì họ đã ở bên nhau quá lâu nên quá đỗi thấu hiểu đối phương. Những lời “có cánh” khiến cho tim phái nữ đập loạn xạ một khi phát ra từ miệng Giả Thiên Hạ thì chỉ khiến cho Đinh Mỹ Mãn cảm thấy giả tạo mà thôi!
“Ai có thời gian mà nhìn cô ta chứ?”. Phải gánh chịu “nỗi oan khuất” ấy lâu quá rồi, anh hoàn toàn có đủ tư cách lên tiếng biện hộ cho mình.
“Không có thời gian? À phải rồi, anh còn bận chứng minh cho các phóng viên người ngày xưa ngoại tình là tôi, không phải là anh chứ gì?”
Năng lực thù dai của người phụ nữ này không hề bị thời gian làm mai một chút nào. Cô không đi làm kế toán thật là uổng phí tài năng. Đã cách một khoảng thời gian lâu vậy rồi mà cô vẫn còn ghi nhớ rõ như in từng mục tội danh của anh. Con người quả nhiên là không nên quá nóng nảy, đây chính là cái giá phải trả cho sự nóng nảy, hấp tấp của mình. Đối mặt với cái giá quá đắt này, anh giải thích một cách yếu ớt: “Em với Lăng tú ông ra chiêu nảy lửa như vậy, anh cũng phải có quyền đáp trả chứ!”
“Anh không vui tại sao lại lôi tôi vào cuộc vậy?”. Không vui là có thể đánh trọng thương cô thẳng thừng vậy sao? Có còn đạo lí gì trên đời này nữa không đây?
“Ít nhất là khi sự việc còn nằm trong tầm kiểm soát của anh, anh đã không cho phép bất cứ phóng viên nào đến làm phiền em.”
“Bốc phét! Vậy số phóng viên đứng chặn tôi trước đài truyền hình là gì chứ?”. Nếu như không phải bị đám phóng viên áp bức quá đáng, cô cũng không đời nào nóng nảy chạy ra ngoài ứng chiến trực diện.
“Lẽ nào em không nhận thấy, là một giám đốc công ty quản lí lớn, Lăng Gia Khang có quan hệ mật thiết với giới báo đài hơn anh sao?”
“… Ý của anh là những phóng viên đứng chặn tôi trước cửa đài truyền hình là do Lăng Gia Khang gọi tới sao? Không thể nào!”. Cô tự hỏi tự đáp, bộc lộ niềm tin tuyệt đối vào bạn mình.
“Đinh Mỹ Mãn, có phải em đã quá thiên vị rồi hay không? Anh giải thích nhiều như vậy lẽ nào vẫn không bằng một câu nói của Lăng tú ông sao?”. Những chuyện nhỏ nhặt kiểu này, trước giờ anh chẳng thèm nói một lời giải thích. Nhưng cô đã phá vỡ quy tắc của anh hết lần này đến lần khác, lúc nào cũng nhìn anh bằng khuôn mặt đầy hoài nghi, nếu như chỉ đơn thuần là việc nghi ngờ thì anh sẽ tiếp tục nhẫn nhịn chịu đựng, nhưng vấn đề ở đây là cô tin Lăng tú ông mà lại không tin anh!
“Anh đã giải thích gì chứ?”. Rất tốt, nếu như đã muốn tính nợ thì cô không khách khí thanh toán từng món từng món một. Nghĩ vậy, cô liền vơ lấy chiếc túi xách, tìm kiếm một hồi lâu mới lôi ra được một cuốn tạp chí nhăn nhúm, vứt ngay trước mặt anh: “Thế cái này thì sao? Cô ta chứng minh ư? Cô ta dựa vào cái gì mà chứng minh? Nếu như hai người chưa làm bất cứ chuyện gì nhố nhăng thì cô ta lấy cái gì ra để chứng minh đây? Lại còn cả bố anh nữa! Tôi còn chưa kịp lại gần thì ông ấy đã thấy như tôi sắp ám sát ông đến nơi. Trong khi đó, Mạc Tường đỡ ông ấy như vậy lại không thấy phản ứng gì. Cha con nhà họ Giả các người cũng thiên vị quá đỗi rồi còn gì nữa!”.
Nghe dứt câu, Giả Thiên Hạ bất lực tựa lưng vào ghế ngồi, đến lúc này anh mới biết cảm giác “tình ngay lí gian” là như thế nào: “Đây cũng không phải ngày đầu tiên em gia nhập làng giải trí, lời của Mạc Tường đáng tin vậy ư? Cảnh vật trong tấm ảnh, trang phục của bố anh, phiền em nhìn lại cho kĩ đi! Đây chính là cái ngày ông gọi hai chúng ta cùng đi xem mặt. Rõ ràng hai người họ chỉ tình cờ gặp nhau ở đại sảnh của nhà hàng đó thôi, vừa hay bị người ta chụp ảnh lại. Với lại việc bố anh thích cô ta thì liên quan gì tới anh chứ?”.
“Chính là vì anh đã dẫn cô ta tới chúc mừng đại thọ của bố mình nên ông ấy mới càng quý cô ta đến vậy.”
“Đó là do em gây ra mà!”.
“Tôi…”. Mỹ Mãn nghẹn lời, đuối lí nhưng vẫn ngang ngạnh không chịu thua: “Hôm đó tôi quên không mang theo di động. Hơn nữa, ai mà biết được nhìn thấy tôi, bố anh sẽ có những hành động đáng sợ gì chứ? Nói không chừng sẽ tế sống chúng ta ngay tại đó để mừng thọ cũng nên.”
Trí tưởng tượng của bà xã anh cũng thật là phong phú, đa dạng tới mức ngay một đạo lí đơn giản là “hổ dữ không ăn thịt con” mà cũng quên đi mất. “Bố anh