Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

bước chân vào hội sở đã nhìn thấy Tiểu Ái đang ngồi ở ghế sô pha gần đó, tay cầm kéo cắt móng tay, nhìn như đang ra sức cào lên cổ tay của mình.
Ánh mắt Mỹ Mãn chuyển ngay qua mấy người bạn đang giương mắt ngồi nhìn Tiểu Ái. Dù có đi hiếp đáp, dằn mặt người khác cũng không nên dẫn bọn này theo, nhìn thấy bạn mình mất mặt vậy mà còn không biết ngăn cản. Cảm giác tức khí dâng trào trong cô, tạo nên một dũng khí khác thường, Mỹ Mãn nhanh chóng bước về phía trước, một tay kéo lấy Tiểu Ái: “Cậu ngồi đây đợi, để mình đi tìm con dao sắc cho cậu!”.
“… Hu hu, Mỹ Mãn, mình thất tình rồi! Hu hu…”. Cho dù đã say tới mức mất hết thần trí nhưng Tiểu Ái vẫn nhanh chóng nhận ra người đứng trước mặt mình lúc này. Giống hệt như sau khi phải chịu uất ức tột cùng lại gặp được người thân vậy, Tiểu Ái nhanh chóng mở lòng, chia sẻ tâm sự, ôm lấy Đinh Mỹ Mãn khóc lóc mãi không thôi.
“Thất, thất… thất tình?”. Mỹ Mãn ngạc nhiên tới mức nói líu lưỡi, cô vỗ nhẹ lên vai bạn mình. Thực lòng cô muốn hỏi thăm xem rốt cuộc là từ lúc nào cô nàng bắt đầu yêu đương? Nhưng do hiện tại tâm trạng của cô bạn đáng kính không mấy ổn định nên Mỹ Mãn quyết định trước hết cứ âu yếm vỗ về đã.
Sau khi Tiểu Ái kể lại đầu đuôi sự việc bằng những lời lẽ lung tung, thứ tự đảo loạn, Đinh Mỹ Mãn bỗng nhiên bừng tỉnh.
Tình cảm giữa phụ nữ với nhau cũng thật lạ lùng: lúc yêu đương ngọt ngào say đắm chưa chắc đã chia sẻ với nhau, biểu hiện triệt để tinh thần võ thuật thượng thừa của môn Wushu Trung Hoa – Thần long thấy đầu không thấy đuôi; đợi đến khi thất tình, bị tổn thương, mới xuất hiện với bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ, khóc lóc ầm ĩ, coi người chị em thân thiết của mình như cha xứ, vừa kể lể nguồn cơn vừa hối hận tột cùng, đôi lúc lại còn thốt ra những lời mắng nhiếc chửi rủa thậm tệ.
Thảo nào mà khoảng thời gi­an gần đây, mỗi lần Mỹ Mãn gọi cho Tiểu Ái rủ đi ăn khuya, câu trả lời nhận được lúc nào cũng là: “Trời, tớ bận quá, có rất nhiều chương trình phải tham gia, để hôm khác nhé!”. Thậm chí từ trước đến nay, cô còn chưa bao giờ nghe thấy Tiểu Ái nói xem rốt cuộc cô với Tạ Mục Đường đã bắt đầu yêu đương từ lúc nào. Đợi đến khi Mỹ Mãn biết được thông tin thì mọi việc gần như đã đi đến hồi kết rồi!
“Mỹ Mãn à, nhất định cậu phải nghe lời mẹ đấy, nhất định phải nghe nhớ chưa! Hu hu… mẹ tớ đã nói từ lâu rồi, người giống như tớ không nên tìm người đàn ông quá đẹp trai, tốt nhất là nên tìm một đại gia giàu có nào đó rồi gả đi cho rồi… Tóm lại là như vậy mới xứng đôi…”
Mỹ Mãn trợn trừng mắt, chẳng biết đáp lại thế nào, đành phải để cho cô bạn thân thoả sức phát cuồng phát dại vậy! Nghe theo lời mẹ nói? Như vậy có phải là cô cũng nên nghe theo lời mẹ mình, tay nắm tay Giả Thiên Hạ đi kết hôn lại sao?
“Cho cô ấy uống một chút sữa nóng xem tình hình có khả quan hơn không!”
Giọng nói quen thuộc có vẻ quan tâm đã làm nhiễu loạn suy nghĩ lúc này của Mỹ Mãn. Cô quay ngoắt đầu lại, mắt rưng rưng nhìn Lăng Gia Khang bất thình lình xuất hiện ngay bên cạnh mình. Hình như chính anh cũng cảm thấy bất ngờ, ánh mắt mang đầy vẻ ngạc nhiên, sau khi đưa li sữa nóng cho mấy nghệ sĩ dưới quyền, anh mới che giấu sự bất ngờ của mình rồi nói: “Tại sao em lại ở đây?”
“Câu hỏi này phải do em hỏi mới đúng chứ? Anh quay về lúc nào thế?”. Bây giờ là thế nào đây? Cho dù chỉ là bạn bè, ra đi hay trở về thì cũng nên thông báo trước một tiếng mới phải đạo chứ? Quan hệ tốt hơn một chút còn cần phải ra sân bay tiễn đưa hoặc đón về nữa cơ! Có phải người này đang muốn chứng minh cho cô thấy quan hệ của hai người còn chưa tới mức bạn bè thông thường không?
“Là chị Tiểu Ái gọi chị ấy tới đó, bọn em đàn ông con trai chẳng thể quản nổi một người phụ nữ đang điên vì tình. Chị Mỹ Mãn biết cách dỗ dành, hơn đứt bọn em nhiều”. Ánh mắt của mấy người nghệ sĩ tập trung lên hai người, âm thầm cảm thấy có chút gì đó không bình thường, không nhiều lời, họ chỉ lên tiếng để mọi việc được viên mãn.
Người phụ nữ điên vì tình mà họ nói lại phát cuồng lần nữa, sau khi giật lấy li sữa nóng từ tay họ uống vài ngụm thì lại tiếp tục nắm lấy vạt áo của Mỹ Mãn khóc lóc làm loạn: “Mỹ Mãn, bọn mình là bạn bè tốt đúng không? Cậu đã quen biết Tạ Mục Đường lâu rồi, cậu nói thật cho mình biết, rốt cuộc hắn ta có bao nhiêu đàn bà? Cậu nói xem có phải nếu hôm nay mình không đến đây thì chắc là mãi mãi sẽ không biết được sự thật hay không hả? À… cậu biết hắn ta quá đáng đến mức nào không? Đã bị mình bắt quả tang tại trận rồi, dù thế nào đi nữa thì cũng nên giải thích một câu chứ, vậy mà hắn ta lại dám nói: “Hôm nay anh có việc gấp, hôm khác anh sẽ giải thích cặn kẽ lại sau”, sau đó thì… thì… thì lôi con hồ li tinh đó bỏ đi mất!”
Mỹ Mãn tiếp tục im lặng, cô đang suy nghĩ xem có nên nói trắng ra hay không. Tình trạng hiện nay của Tiểu Ái đã rất gay go rồi, nói ra có phải là càng thêm dầu vào lửa không nhỉ?
“Ồ… mọi người nói xem, đợi tới lúc hắn ta tới tìm mình để giải thích, liệu có nên nghe hay không? Nói không chừng hắn ta thực sự có chuyện gì khó nói thành lời, khó có


XtGem Forum catalog