Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.

sao? Có phải là những đau đớn, khổ sở trước kia của cô đều không nghĩa lí gì, điều quan trọng là bây giờ anh đã hối hận nên cô phải hết sức phối hợp để diễn tiếp vở kịch này?
Đang đùa sao? Anh có đáng để cô phải yêu không hối tiếc như thế không?
“Phải lòng anh, đồng ý lấy anh là quyết định ngu ngốc nhất trong cuộc đời tôi. Xin hỏi, tôi có thể hối hận được không?”
Lúc này, anh vừa mong mỏi thời gi­an có thể ngưng đọng lại vừa hận thời gi­an sao lại trôi qua chậm như thế. Lúc nín thở đợi câu trả lời của cô, anh bị giày vò như thể đang trên pháp trường chờ bị lăng trì vậy. Thậm chí Giả Thiên Hạ còn hạ quyết tâm, chỉ cần cô gật đầu, anh có thể từ bỏ mọi thứ, không đắn đo xem có đáng hay không mà lăn xả vào yêu cô, chiều cô. Đáng tiếc, những gì anh nhận được chỉ là nỗi thất vọng vô bờ mà anh không hề liệu trước.
Trước đây anh không bao giờ tin vào cụm từ “càng gi­an khó càng anh dũng”, thật không ngờ bây giờ đã thấu hiểu hoàn toàn: “Có thể!”
“Cảm ơn anh!”. Rất tốt, coi như đạt được tiếng nói chung.
“Có điều, anh sẽ khiến em không muốn hối hận.”
“Giả Thiên Hạ, tôi nói cho anh biết… tôi cho phép anh được bước vào cuộc đời tôi nhưng điều đó không có nghĩa là cho phép anh được ra ra vào vào!”. Cô hét lên trong bực tức, muốn xuống xe ngay tức thì, đóng cửa và nói lời tạm biệt. Cho dù có chết mệt vì đi bộ xuống núi thì cô cũng quyết không nói thêm bất cứ lời nào với gã đàn ông không biết lí lẽ kia.
Đáng tiếc lúc này tiếng điện thoại của cô bỗng vang lên, cô đưa mắt liếc qua nhìn màn hình di động, tiện thể lườm Giả Thiên Hạ một cái, sau đó mới vội vã nhấc máy.
“Mỹ Mãn, hu hu… Mình đau khổ quá…”
Di động truyền lại giọng nói quen thuộc của Lâm Ái và cả tiếng khóc nghe đau đớn khổ sở của cô khiến cho Mỹ Mãn cũng buồn thảm theo: “Cậu… cậu nói rõ thêm chút nữa xem nào! Có chuyện gì xảy ra thế?”
“Đừng có lại đây, mình không muốn sống nữa, không muốn sống nữa…”
“Không, không… không muốn sống nữa ư?”
“Đúng thế, bọn họ đều khuyên mình nên cắt mạch máu tự sát.”
“Cắt, cắt… cắt mạch? Đừng kích động, đừng kích động! Cậu đang ở đâu thế?”. Nói chuyện với một cô gái đã không còn tỉnh táo, ăn nói lung tung ở đầu dây bên kia, Mỹ Mãn coi như vẫn giữ được một chút bình tĩnh.
“Hội sở, à… 419…”
Cạch!
Điện thoại bị dập, Mỹ Mãn hoảng hốt nhìn sang Giả Thiên Hạ, vô cùng lo lắng nắm chặt lấy áo anh: “Mau, mau đưa tôi tới hội sở 419!”
Hiếm khi có cơ hội nói chuyện được đến mức này, mắt nhìn thấy chỉ cần nỗ lực thêm chút nữa là thắng lợi trong tầm tay rồi, vậy mà lại có người không biết chọn thời điểm quấy rầy anh ngay lúc ấy. Theo tư duy thông thường, Giả Thiên Hạ nên chuyển lời tới cô Lâm Ái đó, đừng có cắt mạch máu mà lãng phí thời gi­an, hao tài tốn của, có khi đâm đầu vào tường chắc sẽ tốt hơn, tiện đó còn có thể kiểm tra xem đó có phải là công trình bị rút ruột hay không, cũng coi như là trước khi chết cống hiến cho nhân dân chút gì đó hữu ích.
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng Giả Thiên Hạ cũng kiềm chế được ý định đó. Tổng hợp lại tất cả mấy bộ phim truyền hình vô vị gần đây, các cẩm nang dạy đàn ông làm thế nào để trở thành ông chồng tốt, hay các cuốn sách đúc rút kinh nghiệm của những cao thủ tình trường… thì những lúc như thế này nên nắm chắc cơ hội mà thể hiện. Cái được gọi là “hoạn nạn gặp chân tình” có lẽ mang chính ý nghĩa này.
Chị em tốt của bà xã gặp nạn, anh chỉ cần nhanh chóng lái xe đưa cô tới, sau đó tìm một cái cớ nào đó rời khỏi đó trước, để cho họ khoảng không gi­an riêng thể hiện tình bạn tươi đẹp giữa hai người.
“Em thực sự không cần anh phải vào cùng sao?”. Đương nhiên trước khi rời khỏi, vẫn phải tỏ ra quan tâm thích đáng.
“Không cần đâu! Anh còn phải làm thêm giờ, không đúng sao? Cái đó… anh đến, cô ấy sẽ cảm thấy không thoải mái.”
Hiển nhiên là câu trả lời của Mỹ Mãn cũng nằm trong dự kiến của anh. Thiên Hạ mỉm cười gật đầu, bày tỏ rằng mình có thể hiểu được: “Đi vào đi, có chuyện gì không thể ứng phó nổi thì gọi điện cho anh ngay nhé!”
“Được!”. Tuy mới chỉ là một câu nói thôi nhưng cũng đã thực sự khiến Mỹ Mãn cảm thấy ấm lòng.
Sự việc tiến triển hết sức thuận lợi, Giả Thiên Hạ không ngừng nhắc nhở bản thân không nên quá hấp tấp. Đối với những con người gặp mạnh lại càng ương ngạnh như Mỹ Mãn, ép quá thì chẳng khác nào tự tìm đường chết. Những câu nói thân thiết, quan tâm nãy giờ đối với anh đã là sự thay đổi ngoài mức tưởng tượng rồi.
Nghĩ vậy, anh cũng không nói thêm gì, mang theo nụ cười mãn nguyện đi về đài truyền hình làm thêm giờ, dù cho có hay không đều được.
Chỉ đáng tiếc, không có ai nói cho Giả Thiên Hạ biết rằng khi xung quanh “con mồi” còn có những thợ săn khác đang nhăm nhe, chờ thời cơ cướp đoạt thì một vài hành động quan tâm kiểu này là không mấy thích hợp. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc tự tay “cắm sừng” lên đầu mình, lại còn tỏ ra ngây thơ, vô tội, gặp người nào cũng giải thích: Cái đó không phải là… sừng!
Điều không may nữa là bên cạnh Đinh Mỹ Mãn vừa hay lại có một “thợ săn” lão luyện, xuất quỷ nhập thần thật.
Cô vừa